CÙNG MẸ SỐNG TIN MỪNG – THỨ BA TUẦN X THƯỜNG NIÊN – LỄ THÁNH BARNABA

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Matthêu. (Mt 10, 7-13)

“Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: “Bình an cho nhà này”.”



Chiêm ngắm Mẹ sống Tin Mừng:
Khi xã hội càng phát triển, cuộc sống càng nhiều tiện nghi vật chất, người ta sẽ chuẩn bị hành lý cho những chuyến đi ngày càng lỉnh kỉnh hơn trước.

Hôm nay, Chúa Giêsu cũng hướng dẫn các môn đệ Ngài cách chuẩn bị cho một chuyến đi, nhưng trước tiên, Ngài hướng các ông đến mục đích chyến đi: “Các con hãy đi rao giảng rằng: Nước Trời đã gần đến. Hãy chữa bệnh, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy trừ quỷ” (c.7-8a).

Thật là một sứ mạng nặng nề và chẳng mấy ai dám tự mình làm những việc ấy. Thế nhưng, đó lại là những việc mà Thầy Giêsu vẫn đang làm, và Thầy đã cho các ông chứng kiến. Giờ đây, Thầy cho phép các ông được tham dự vào công việc của Thầy, vào sứ mạng cao cả của Thầy, bởi vì: “Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không” (c.8b). Thầy không độc quyền giữ riêng cho mình sứ mạng cao cả ấy, Thầy chia sẻ công việc và đồng thời trao ban quyền năng để các ông cũng làm như Thầy đã làm.

Khi công việc càng quan trọng, thì dụng cụ và hành lý càng phải được chuẩn bị đầy đủ, chu đáo. Thế nhưng, Chúa Giêsu lại dặn dò các môn đệ rất kỹ về việc này theo cách ngược hẳn lại: “Các con chớ mang vàng, bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc” (c.9-10a). Đối với thời Chúa Giêsu, thì những điều Chúa dạy các môn đệ “chớ đem theo” lại là những thứ rất cần thiết cho mọi người khi ra khỏi nơi ở an toàn của mình.

Phải chăng Chúa muốn đặt các môn đệ của Ngài vào cái thế bất an, vào tình trạng bấp bênh không chỗ dựa? Thưa rằng: Chúa muốn chúng ta nhận chân được tất cả những thứ mà thế gian cậy dựa ấy, không phải là chỗ dựa an toàn đích thực đối với các môn đệ của Ngài “vì thợ thì đáng được nuôi ăn”(c.10b). Chính Đức Tinsự phó thác vào Thiên Chúa – Đấng sai đi – mới là cần thiết đối với người môn đệ, chứ không phải là của cải vật chất, hay sự bảo đảm an toàn từ quyền bính thế gian. Như thế, kết quả của công việc chúng ta làm cũng không do thế gian, mà do quyền năng của Chúa.

Chính Thánh Vinh Sơn khi sai Thánh Lu-i-xa đi thăm viếng những Hội Bác Ái, cũng đã “xin lòng nhân từ của Chúa dẫn đưa cô, an ủi cô trên các nẻo đường cô đi. Ngài là bóng mát che ánh nắng mặt trời, là nơi trú ngụ khi mưa rơi, khi trời lạnh lẽo, là chiếc giường êm ấm khi cô mệt mỏi, là sức mạnh khi cô làm việc và sau cùng Ngài sẽ dẫn cô về bình an và đầy việc làm tốt.[1]

Như vậy, khi hành lý càng gọn nhẹ, tâm hồn càng thanh thoát. Chỉ có Bình an là điều duy nhất mà Chúa không cần nhắc nhở, nhưng lại là thứ hành lý không thể thiếu đối với người môn đệ, vì: “Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: “Bình an cho nhà này” (c.12). Chúng ta sẽ không thể trao tặng Bình An cho người khác nếu trong lòng ta đầy những bất an, đố kỵ… Chỉ khi lòng tràn ngập bình an, thì mọi lời nói của chúng ta mới thật sự đem lại bình an cho người khác.

Đức Maria đã là mẫu gương tuyệt vời cho chúng ta trong việc trao tặng Bình An này. Chúng ta hãy nghe chứng từ của chính bà Elizabeth thuật lại: “Vì này, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng[2]Bà Elizabeth không cần nhắc lại “nội dung lời chào” của Đức Maria, nhưng chỉ cần “nghe tiếng” của Mẹ là đã cảm nhận được sự Bình An lớn lao đến nỗi thai nhi trong lòng bà nhảy mừng.

Có lẽ tâm hồn trầm mặc tĩnh lặng của Mẹ chỉ chứa đầy những sự cảm mến sâu xa đối với Thiên Chúa và yêu thương con người, nên khi lời Mẹ thốt ra, âm thanh theo đó cũng đem lại cho người nghe sự thư thái bình an và đầy tràn hoan lạc. 

Sống Tin Mừng với Mẹ:
Mỗi ngày, tôi cần soi mình vào “chiếc gương Maria”, để điều chỉnh dung nhan của mình xem:

– Khuôn mặt của tôi có làm cho ai đó phải sợ hãi khi gặp tôi không?

– Âm thanh giọng nói của tôi có đem lại sự bình an cho người khác, hay lại “thêm dầu vào lửa” khi đang đối thoại?

Qua đó, tôi sẽ nhận ra được mình cần chạy đến với Mẹ, học nơi Mẹ sự khiêm nhường, đơn sơ và bác ái, để thực tập thường xuyên khi gặp gỡ anh chị em, nhất là những người trong chính gia đình của tôi.

Cầu nguyện với Mẹ:
Lạy Mẹ Maria, xin dạy con biết sống như Mẹ: không bận tâm ganh đua hơn thiệt, nhưng khiêm nhường thật sự để chìm sâu trong Chúa, để tâm hồn con được bình an. Nhờ đó, con có thể gieo rắc bình an mọi nơi mọi chốn mà Chúa đưa con đến. Amen

“Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.”


[1] Tài liệu, 26
[2] Lc 1,44

-Biên tập: Gia đình Ảnh Đức Mẹ Ban Ơn-

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *