GƯƠNG TÔNG ĐỒ GIÁO DÂN – Chân phước Frédéric OZANAM


Chân phước Frédéric OZANAM (1813-1853)
Sáng lập Hiệp Hội Thánh Vinh Sơn Phaolô
(Société de St Vincent de Paul: SSVP)  
Lễ nhớ hằng năm: 09.9

Frédéric sinh năm 1813 tại Milan, nước Ý. Hai năm sau, gia đình hồi hương về Pháp và sống tại Lyon. Cậu là học sinh ngoại trú trường Học Viện Hoàng Gia ở Lyon. Sau khi đậu tú tài, cậu liên tiếp đạt các văn bằng cử nhân và thạc sĩ về luật và văn chương, làm giáo sư tại đại học Sorbonne và là thành viên của Hội Đồng Sử Học.

Thời thơ ấu, cậu được giáo dục bởi cha mẹ và các anh chị tốt lành, nhưng vẫn có những tật xấu như nhiều trẻ em khác: bướng bỉnh, dễ cáu giận, lười biếng, không biết vâng lời. Bị phạt thì nổi loạn chống lại… “Dần dần, tôi đã cải thiện; sự đua tranh chữa lành tính lười biếng của tôi. Tôi rất mến thày giáo của tôi. Tôi có đôi chút thành công, nó động viên tôi…[1]

Biến cố “được rước Chúa lần đầu” làm cho cậu được vui sướng và hạnh phúc và để lại nơi cậu ấn tượng khó quên: “Ôi ngày vui sướng và diễm phúc! Xin cho tay phải tôi tê bại đi và lưỡi tôi dính lên vòm nếu tôi quên ngày này![2] Từ đó cậu được biến đổi nhiều.

Lên 16 tuổi, cậu bắt đầu học triết và bị xáo trộn tinh thần, tâm hồn bất an vì sự nghi ngờ về Đức Tin. May thay! Cậu được một linh mục khôn ngoan hướng dẫn. Cậu đã hứa nếu biết được Sự Thật thì cậu sẽ hiến cả cuộc đời bảo vệ Sự Thật đó. Một thời gian sau, cậu đã thoát cơn khủng hoảng, Đức Tin được củng cố vững chắc nhờ những nền tảng tri thức. Giữ lời hứa, cậu đã dấn thân cả đời bảo vệ Chân Lý, và rất cảm thông với những người không tin.

Cậu được Chúa ban cho nhiều “nén bạc”, cách riêng là về văn chương và lịch sử. Nhưng vì ý muốn của thân phụ, cậu theo học luật và thực tập nơi một luật sư địa phương. Tuy nhiên, trong những lúc rảnh rỗi, cậu tiêp tục học văn và đóng góp nhiều bài về triết học và lịch sử cho tờ báo của trường.

Lên 18 tuổi, cậu được gửi lên đại học Paris để học luật. Đau khổ vì nhớ nhà và vì không thích hợp với môi trường ký túc xá; nhưng bù lại, cậu may mắn quen biết với gia đình André-Marie AMPÈRE và tạm trú ở đây 2 năm, cậu được nuôi dưỡng thêm vừa trí thức vừa Kitô giáo. Ngoài ra, cậu có thêm cơ hội gặp gỡ những nhân vật sáng chói cho việc phục hưng Kitô giáo.

Tốt nghiệp luật sư, cậu đã hành nghề này nhưng không có sự xác tín. Không muốn thực hành chuyên môn cách máy móc, cậu tiến hành cuộc tìm kiếm và giảng dạy vì tin tưởng. Mục đích của cậu là nhắm phục hồi Công Giáo cho nước Pháp, nơi chủ nghĩa duy vật, duy lý, vô tôn giáo, chủ nghĩa chống giáo hội đang thắng thế[3]. Đứng trước các tôn giáo được đặt ra thời đó để thay thế Kitô giáo, những công kích trí tuệ chống lại Kitô giáo và những ảo tưởng là khoa học có thể thay thế Thiên Chúa, cậu lên kế hoạch lớn mang tính biện giải: chỉ ra rằng Kitô giáo là nguồn gốc cho sự tiến bộ, phát triển của các xã hội.  

Vì thế, cậu tìm kiếm trong các bạn sinh viên những người có cùng quan điểm để hợp sức trong việc bảo vệ Đức Tin, làm thành “Hội Đồng Sử Học”, gồm 6 người, dưới sự bảo trợ của cựu giáo sư cao niên là J. Emmanuel Bailly. Phần đông người dân lúc đó không muốn đấu tranh, chỉ  đi theo dòng chảy, thay đổi cùng với nền văn hóa hiện hành. Cùng với Frederic, các bạn của  cậu cũng kháng cự lại các vụ công kích trí tuệ. Họ muốn xây dựng lại một niềm tin dễ hiểu và trở thành chứng nhân can đảm cho Chân Lý.

Đối đầu với những thách thức của các trào lưu thế tục, cho rằng Giáo Hội không còn là nguồn thiện ích cho xã hội nữa, nhất là lời thách thức: “Giáo Hội của các bạn bây giờ đang làm gì?đang làm gì cho người nghèo ở Paris? Hãy cho chúng tôi thấy việc làm của các bạn rồi chúng tôi sẽ tin các bạn!”[4]Cậu bị ấn tượng mạnh về lời chất vấn này và coi như một lời kêu gọi của Thiên Chúa. Sáu người trong nhóm Hội Đồng Sử Học ở độ tuổi 19-23, trong đó có Frédéric đang ở tuổi 20, quyết định thể hiện Đức Tin của mình bằng cách lao vào việc thăm viếng người nghèo khổ, dưới sự bảo trợ của Thánh Vinh Sơn, đổi tên “Hội Đồng Sử Học” thành Hiệp Hội Thánh Vinh Sơn Phaolô. Thay vì đi vào những tranh luận và thảo luận thuần túy, nhóm thanh niên trí thức này đã quyết định dấn thân vào những công việc bác ái cụ thể, thực tế nhất.

Họ đi tìm gặp nữ tu Rosalie RENDU, Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn, đang hăng say phục vụ tại khu phố Mouffetard nghèo nhất ở thủ đô Paris, và xin chị làm Cố Vấn cho nhóm. Với tư cách là giáo dân trẻ, họ đã dành cả con người, thời giờ và sức lực của họ cho Thiên Chúa, làm chứng về sự công bằng bác ái theo đường hướng của Thánh Vinh Sơn.

Hiệp Hội này thu hút được rất nhiều người tham gia trong nước Pháp. Frédéric đích thân đi tới các nước khác ở Âu Châu để kêu gọi và được nhiều người ủng hộ. Lúc ngài qua đời năm 1853 đã có tới 15.000 thành viên. Hiện nay, có khoảng 800.000 thành viên hiện diện trong 140 quốc gia, hoạt động với tính cách hiệp hội trong giáo xứ, trường học, bệnh viện hay trung tâm…Các thiện nguyện viên này nhắm mục tiêu thánh hóa bản thân qua việc phục vụ người nghèo và sống Đức Tin trong lòng Giáo Hội[5].  

Frédéric lập gia đình và có một người con gái. Gia đình ngài là một gia đình gương mẫu. Những công việc bổn phận và sự dấn thân nhiệt thành đã làm cho ngài lao lực, ngã bệnh và qua đời ngày 08.9.1853 tại Marseille.

Ngài được Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II phong chân phước ngày 22.8.1997 trong khung cảnh của ngày quốc tế Giới Trẻ lần thứ 12 tại Thánh đường Notre Dame de Paris, nước Pháp. Đức Thánh Cha nói Frédéric OZANAM đã tìm ra ơn gọi của mình, ơn gọi nên thánh bằng tình yêu tha nhân, không chỉ là lời nói, lời hứa, mà là hành động yêu thương thiết thực đối với những người cùng cực nhất. Ngài đã sáng suốt và can đảm dấn thân hàng đầu trong lãnh vực xã hội và chính trị trong giai đoạn xáo trộn của nước Pháp lúc bấy giờ, để đòi quyền lợi cho giới lao động nghèo đang bị đe doạ trầm trọng.

 Cuộc đời của Chân phước Frédéric OZAMAN là tấm gương sáng cho mọi người Kitô hữu. Ông đã không hùa theo thói thường thời đó, cũng không để mình bị áp lực bởi bất cứ nhân vật vị vọng nào, nhưng đi theo sự thúc giục của Thiên Chúa trong tâm hồn để dấn thân và đã trở thành chứng nhân, đúng như lời Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói trong tông huấn “Hãy Vui Mừng Hoan Hỉ: “điều quan trọng là mỗi tín hữu phân định nẻo đường riêng của mình, để thể hiện chính mình tốt nhất, tức những ân sủng riêng tư nhất mà Thiên Chúa đã đặt để trong tâm hồn họ, thay vì cố gắng cách vô vọng để bắt chước một cái gì đó chẳng dành cho mình.[6]  




[1] Nt trang 183
[2] Nt trang 184
[3] Nt trang 185
[4] Nt trang 186
[5] https://en.wikipedia.org/wiki/Society_of_Saint_Vincent_de_Paul
[6] Tông huấn “Hãy vui mừng hoan hỉ”, số 11

-Biên tập: Gia đình Ảnh Đức Mẹ Ban Ơn-

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *