07.01.2026 – THỨ TƯ SAU LỄ HIỂN LINH
Mc 6,45-52
“Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mc 6,50b)
CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:
Sau Lễ Hiển Linh, Phụng vụ Lời Chúa tiếp tục trình bày cho chúng ta tình thương của Thiên Chúa được bày tỏ qua các việc làm của Chúa Giêsu: Người giảng dạy, chữa lành bệnh tật, và chạnh lòng thương mà ban lương thực nuôi đoàn người đông đảo. Tình thương ấy không dừng lại nơi đám đông, nhưng còn được dành cách riêng cho các môn đệ thân tín, nhất là khi các ông phải đối diện với gian nan và sợ hãi.
Sau phép lạ hóa bánh ra nhiều, Chúa Giêsu buộc các môn đệ xuống thuyền sang bờ bên kia trước, còn Người ở lại giải tán đám đông. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện. Trong khi ấy, con thuyền của các môn đệ chòng chành giữa biển hồ vì gió ngược và sóng lớn. Thấy các ông vất vả, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông.
Có lẽ các môn đệ không hiểu vì sao Thầy lại bắt các ông lên thuyền vượt biển giữa đêm tối mà Thầy lại không đi cùng, trong khi Thầy vẫn dõi theo các ông. Chính sự không hiểu ấy làm nỗi sợ trong các ông lớn dần, đến khi thấy Chúa đi trên sóng nước mà đến gần thuyền, các ông lại tưởng là ma. Các môn đệ sợ hãi không chỉ vì sóng gió, mà vì các ông chưa nhận ra tình yêu của Thầy vẫn đang ở đó, ngay cả khi Thầy không hiện diện theo cách các ông mong đợi.
Sợ hãi nảy sinh khi thiếu vắng hoặc ta nghi ngờ tình yêu; bình an đến khi ta xác tín rằng mình đang được yêu thương. Chỉ đến khi nghe tiếng Chúa trấn an: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (c.50), lòng các ông mới bình tĩnh trở lại. Chính khi các môn đệ xác tín Thầy đang ở đây và tin vào tình yêu của Thầy, nỗi sợ hãi liền tan biến, dường như cơn bão trên biển không còn nữa. Sau này, thánh Gioan Tông đồ, một trong số những người ở trên thuyền đêm đó đã nhận định: “Tình yêu không biết đến sợ hãi; trái lại, tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi.”[1]
Sợ hãi là khuynh hướng tự nhiên của con người. Đang hào hứng vì thành công nhưng chỉ một chút thay đổi môi trường, bất ngờ thay đổi công việc hoặc khó khăn ập tới, chúng ta hoang mang lo sợ vì nghĩ là Chúa không đồng hành với mình. Chỉ khi cảm nhận đang được ôm ấp trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa như con thơ trong tay mẹ, ta mới hết sợ hãi và được bình an. Hiểu rõ sự mỏng giòn của con người, nên Chúa đã mời ta: “Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy”[2]. Ước chi ta luôn tin tưởng phó thác cuộc đời mình cho Chúa, Đấng luôn yêu thương và ban cho ta mọi sự tốt lành hơn điều ta mơ ước.
Ngay từ giây phút đón nhận Ngôi Lời, Mẹ Maria đã hoàn toàn tín thác vào tình yêu của Thiên Chúa. Vì thế, Mẹ không sợ hãi trước những lời dị nghị, không hoảng sợ trước những điều vượt quá hiểu biết của mình. Mẹ âm thầm dõi theo từng bước đường của Đức Giêsu, hiện diện trong những lúc Người bị hiểu lầm, trong cuộc khổ nạn và dưới chân thánh giá.
Ngày nay, qua mẫu Ảnh Phép Lạ, Mẹ vẫn dõi theo bước đường của từng người chúng ta để đồng hành, nâng đỡ và ban cho ta các ơn cần thiết, để giữa sóng gió cuộc đời, ta biết nhận ra Chúa đang đến gần và nghe được lời Người nói: “Đừng sợ!”
SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:
Noi gương Mẹ, tôi tập nhìn lại các biến cố đời mình bằng ánh sáng của tình yêu Chúa, để không hoảng sợ trước sóng gió, nhưng học cách ở lại trong sự tín thác.
CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:
Lạy Mẹ Maria, xin cho con xác tín rằng Chúa luôn nhìn thấy con, nhất là khi con gặp khó khăn thử thách. Xin giúp con lắng nghe và tin vào Lời Chúa: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”, để con can đảm phó thác đời mình trong tay Chúa. Amen.
Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.
[1] Bài Đọc I, 1 Ga 4,18
[2] Ga 15,9
