fbpx

CÙNG MẸ SỐNG TIN MỪNG – 12.02.2026 – THỨ NĂM TUẦN V MÙA THƯỜNG NIÊN

Mc 7,24-30

(Đọc toàn bài Phúc Âm: https://bom.so/5zDdhY)

“Một người đàn bà có đứa con gái nhỏ bị quỷ ám…
xin Người trừ quỷ cho con gái bà.”

(Mc 7,26-27)

CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG

Lướt nhanh trên các trang báo mạng hôm nay, chúng ta dễ dàng bắt gặp những mảnh đời cần được trợ giúp: người đau ốm bệnh tật, những gia đình kiệt quệ vì thiếu thốn, những bà mẹ già còng lưng chăm sóc những người con không còn làm chủ được chính mình. Có những nỗi khổ mà tiền bạc chỉ giải quyết được một phần rất nhỏ; phần còn lại là gánh nặng tinh thần đè nặng suốt cả đời người. Không ít hoàn cảnh khiến người ngoài chỉ biết lặng im cảm thông, vì chẳng biết phải giúp bằng cách nào.[1]

Người mẹ trong Tin Mừng hôm nay cũng ở trong tình trạng khốn khổ như thế. Con gái bà bị quỷ ám, một tình trạng vượt quá khả năng chữa trị của con người! Trong cơn cùng quẫn, bà tìm đến với Chúa Giêsu. Dù biết mình không phải là người Do thái, bà vẫn “đánh liều” đến sấp mình dưới chân Chúa Giêsu, xin Người trừ quỷ cho con gái mình.

Chúa Giêsu không từ chối, nhưng Người thử thách đức tin của bà bằng một lời nói cứng cỏi theo cách nói của người Do Thái thời đó: “Phải để cho con cái ăn no trước đã, vì không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con” (c.27). (Người Do Thái luôn hãnh diện họ là con cái của Thiên Chúa, còn các dân ngoại bị xem như “chó con”). Một lời nói như thế có thể khiến nhiều người tự ái, bỏ đi trong uất ức. Nhưng người phụ nữ Phê-ni-xi này đã không làm như vậy.

Với một lòng khiêm tốn lạ thường, bà thưa lại: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng chó con ở dưới gầm bàn lại được ăn những mảnh vụn của đám trẻ con” (c.28).  Bà không tranh luận, không biện minh, cũng không đòi quyền lợi. Bà nhìn nhận sự thật của chính mình là một thụ tạo giới hạn, chỉ bám chặt vào lòng thương xót vô hạn của Chúa. Chính sự khiêm nhường thật sự ấy làm Thiên Chúa dủ lòng thương mở kho tàng ân sủng của Người và con gái bà đã được giải thoát.

Thiên Chúa biết rõ chúng ta cần gì, và Người luôn ban nhiều hơn điều lòng ta mong đợi, chỉ cần ta dám nhìn nhận sự bất lực của mình và tin tưởng phó thác vào quyền năng yêu thương của Chúa. Đôi khi Thiên Chúa dường như im lặng, không phải vì Người thờ ơ, nhưng ân sủng của Người luôn kịp thời đúng lúc cho phần rỗi linh hồn của ta. Khiêm tốn thật sự cũng là biết kiên trì, để khi ân sủng đến, ta biết trân quý và sống xứng đáng với ân sủng ấy.

Là “tín hữu” (người “có-đức-tin”), chúng ta được mời gọi thể hiện đức tin không chỉ bằng lời nói, mà bằng những chọn lựa cụ thể trong đời sống hằng ngày. Ta có dám làm Dấu Thánh Giá ở nơi công cộng, hoặc lần chuỗi khi chờ xe buýt, hoặc từ chối những cuộc vui trác táng, những lối sống trái với Tin Mừng không?… Có thể ta bị xem thường hoặc chế nhạo, nhưng chính lúc đó, ơn Chúa thắng và ta đã được “trừ quỷ”!

Mẹ Maria đã quỳ gối thưa lời xin vâng với sứ thần, thì với chính Thiên Chúa, Mẹ còn cung kính biết bao! Mẹ nghiêng mình trước máng cỏ của Con Thiên Chúa làm người, cho dù đó là người con chính Mẹ đã cưu mang, sinh hạ và cho bú mớm… Thái độ đức tin bên ngoài của Mẹ biểu lộ sự vâng phục và tín thác nội tâm vào Chúa là Đấng toàn năng, Đấng làm được mọi sự và Người đã thực hiện nơi Mẹ biết bao điều cao cả.

SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ

Cùng với Mẹ, tôi khiêm tốn và kiên trì cầu nguyện khi gặp gian nan thử thách.

CẦU NGUYỆN VỚI MẸ

Lạy Mẹ Maria, xin ban thêm đức tin và lòng yêu mến Chúa cho con, để con kiên trì cầu nguyện cả khi con bất xứng hay khi Chúa lặng thinh. Xin giúp con biết tín thác vào tình yêu đầy quyền năng của Chúa như Mẹ, và để tùy Chúa dẫn dắt đời con. Amen

Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.

[1] X. https://cand.com.vn/Xa-hoi-tu-thien/Xot-xa-nguoi-me-nuoi-5-con-bi-benh-tam-than-i375646/

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *