Lc 18,9-14
(Đọc toàn bài Phúc Âm: https://bom.so/cCeQcN)
“Lạy Thiên Chúa xin thương xót con là kẻ tội lỗi.”
(Lc 18,13c)
CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG
Hôm qua, Sứ điệp Lời Chúa đưa chúng ta trở về với điều răn quan trọng nhất, đó là yêu mến Thiên Chúa hết lòng và yêu thương tha nhân như chính mình. Hôm nay, Lời Chúa mời gọi chúng ta đi sâu vào tương quan cá vị với Thiên Chúa qua việc cầu nguyện: cầu nguyện với con người thật của mình.
Trong Cựu Ước, dân Do Thái đã từng chạy theo các thần của dân ngoại nên Thiên Chúa để họ phải nếm trải những hậu quả của sự bất trung. Khi muốn quay về với Chúa, họ lại tưởng cứ dâng nhiều hy lễ thì được Chúa nhận lời, mà không quan tâm đến tâm tình yêu mến và sám hối bên trong. Họ quên rằng tình thương và sự tha thứ của Thiên Chúa là ân huệ nhưng không. Vì thế, qua ngôn sứ Hô-sê, Thiên Chúa nhắc nhở: “Ta muốn tình yêu chứ không cần hy lễ, thích được các ngươi nhận biết hơn là được của lễ toàn thiêu.”[1]
Cũng vậy, người Pharisêu trong dụ ngôn hôm nay mở lời “xin tạ ơn Chúa”, nhưng ông lại liệt kê những việc đạo đức ông đã làm còn hơn cả luật dạy, để Chúa phải ghi nhận công trạng của ông. Đã thế, ông còn lấy bản thân làm tiêu chuẩn để xét đoán và tố cáo người khác. Ông không nhận mình có tội và không xin Chúa tha tội. Vì thế, ông không nhận được lòng thương xót của Thiên Chúa.
“Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, thậm chí không dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: ‘Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi’” (c.13). Anh ý thức mình là tội nhân cần được Chúa là Đấng Công Chính xót thương. Chính vì sống trong sự thật ấy mà anh được Thiên Chúa tha thứ và ban cho anh sự công chính của Người.
Trong đời sống hôm nay, chúng ta cũng có thể rơi vào cám dỗ giống người Pharisêu. Những việc đạo đức, bác ái, giúp đỡ người nghèo, đóng góp xây dựng nhà thờ hay đài Đức Mẹ… đều rất tốt. Nhưng nếu quên rằng tất cả những điều ấy đều là ơn Chúa ban – từ sức khỏe, khả năng cho đến điều kiện vật chất – thì ta dễ rơi vào thái độ tự mãn và coi đó như công trạng của mình.
Vì thế, điều quan trọng là biết khiêm tốn nhìn lại bản thân dưới ánh sáng của Chúa. Nhận ra những yếu đuối, bất toàn và tội lỗi của mình chính là chìa khóa để mở Lòng Thương Xót, đón nhận ơn tha thứ của Chúa và được biến đổi. Đó chính là bước khởi đầu của hành trình nên thánh, như Thánh Vinh Sơn Phaolô đã nói: “Khiêm nhường là nền móng của sự hoàn thiện.”
Khiêm nhường là đức tính căn bản nơi Mẹ Maria: Mẹ luôn nhìn nhận mình chỉ là nữ tỳ hèn mọn của Chúa và trông cậy vào lòng thương xót của Người. Những đặc ân Chúa ban không làm Mẹ tự hào về mình, nhưng trở thành lời ca ngợi Chúa: “Phận nữ tỳ hèn mọn Người đoái thương nhìn tới… Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả…”[2]
Chính vì tự hạ mình trước mặt Chúa nên Mẹ được Người nâng lên và muôn đời nhân thế ngợi khen Mẹ có phúc. Trải nghiệm tình yêu thương xót của Chúa, Mẹ luôn mở rộng lòng để cảm thông, nâng đỡ và đến với những ai đang gặp đau khổ, khó khăn.
SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:
Noi gương Mẹ, tôi
- Luôn cám ơn Chúa về những gì làm được, ý thức giới hạn để sống khiêm tốn.
- Cảm thông với những bất toàn của người khác và cầu nguyện cho họ.
CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:
Lạy Mẹ Maria, xin giúp con không ngừng khao khát nên thánh nhờ lòng thương xót của Chúa. Xin Mẹ dạy con sống khiêm nhường như Mẹ, luôn ý thức con cần đến sự tha thứ của Chúa và quyết tâm sám hối, canh tân, trở nên con người mới trong Chúa, nhờ đó, con cũng luôn biết cảm thông với những yếu đuối của anh chị em con. Amen
Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.
[1] Bài đọc I, Hs 6,6
[2] Lc 1,46-55
