Mt 26,14 – 27,66
(Đọc toàn bài Phúc Âm: https://bom.so/IjgzcZ)
“Đúng người này là Con Thiên Chúa”
(Mt 27,54)
CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:
Sau hành trình 5 tuần của Mùa Chay, chúng ta bước vào Tuần Thánh, mở đầu bằng Chúa Nhật Lễ Lá, theo chân Chúa Giêsu lên Giêrusalem và cùng tưởng niệm cuộc thương khó của Người. Thật nghịch lý! Tiếng reo hò tung hô của đoàn người đón Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem hôm nay, chỉ vài ngày sau đã đổi thành những lời hô hào kết án Người; những bàn tay vẫy lá đã nắm lại đòi đóng đinh Người! Trong cuộc Thương Khó, Chúa Giêsu vừa đau đớn trong thân xác, vừa phải chịu nỗi thống khổ về tinh thần vì những lời thách thức và nhạo báng: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, hãy xuống khỏi thập giá đi!”[1]; “Hắn đã cứu người khác mà không cứu nổi mình!”[2]; “Hắn cậy vào Thiên Chúa, thì bây giờ Người cứu hắn đi!”[3].
Đó chính là những lời mà tên cám dỗ đã từng nói với Người trong sa mạc: “Nếu ông là Con Thiên Chúa…”[4] Lúc ấy, Satan thách thức Người dùng quyền năng để tự cứu mình khỏi cơn đói, nhảy xuống từ nóc Đền thờ để người ta tin. Dưới chân Thập giá, kẻ qua người lại chế giễu, các thượng tế, kinh sư và kỳ mục nhạo báng, cả lính tráng và những kẻ cùng bị đóng đinh cũng sỉ vả Người.
Chúa Giêsu không cần tỏ quyền năng để người ta tin. Người vẫn im lặng. Vì là Con, Người để tùy Cha quyết định. Chính khi Người tắt thở trong niềm tín thác, thì viên đại đội trưởng thi hành án xác nhận: “Quả thật ông này là Con Thiên Chúa” (c.54). Chúa Cha đã thực sự cứu Người khỏi cái chết và cho Người được Phục Sinh.
Trong cuộc sống, chúng ta cũng thường bị cám dỗ đòi Chúa chứng tỏ tình thương, bằng cách can thiệp và giải thoát ta khỏi thử thách, hoặc nếu có thể, ta sẽ tìm cách tự cứu mình “xuống khỏi thập giá” ta đang chịu. Chúa Giêsu dạy ta phó thác trọn vẹn vào tình thương của Chúa Cha, với niềm xác tín Cha sẽ giải thoát chúng ta theo cách và vào lúc Cha muốn.
Thật khó để vẫn im lặng khi bị hiểu lầm, bị đối xử bất công, oan ức. Chúng ta luôn muốn biện minh để bảo vệ sự thật hay sự trong sạch của mình. Nhưng thường chính sự im lặng lại là một lời đáp mạnh mẽ hơn, khi ta ý thức mình đang ở trong tay Thiên Chúa. Hãy để Thiên Chúa hành động theo cách của Người, vì Người là Cha Yêu thương chúng ta.
Người “có quyền” lên tiếng trong cuộc Thương khó chính là Mẹ Maria. Nhưng cùng với Con mình, Mẹ lại chọn con đường phó thác. Trong buổi Truyền Tin, Mẹ đã xác tín rằng “không có gì mà Chúa không làm được”[5], dưới chân thập giá, đức tin của Mẹ còn rực sáng hơn thế nữa. Mẹ hiện diện trong thinh lặng, như ngọn hải đăng của niềm tín thác: Mẹ xác tín Thiên Chúa vẫn đang hành động, ngay cả khi mọi sự dường như sụp đổ.
Là Nữ Tỳ trung tín, Mẹ dõi bước theo Người Tôi Trung của Thiên Chúa. Dù không luôn thấy ánh sáng, nhưng Mẹ vẫn bước đi trong đêm tối với niềm xác tín rằng Thiên Chúa đang dẫn đường. Cùng với Chúa Giêsu, Mẹ đón nhận những sỉ nhục và đau đớn, với xác tín Người là Con Thiên Chúa. Mẹ tôn thờ và yêu mến Người thay cho tất cả chúng ta. Chớ gì khi tham dự các nghi thức Tuần Thánh, chúng ta cùng Mẹ thờ lạy và yêu mến Chúa Giêsu, đền bù những tội lỗi của ta, và cầu nguyện cho những ai chưa biết rằng Chúa đã chịu chết như thế để cứu chuộc họ.
SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ
Cùng với Mẹ Maria, tôi sống Tuần Thánh thật sốt sắng, tôi giữ thinh lặng nhiều hơn, và chỉ lên tiếng khi cần thiết vì đức ái.
CẦU NGUYỆN VỚI MẸ
Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ dạy con biết sống những “thập giá nhỏ” mỗi ngày với tâm tình phó thác của Chúa Giêsu, biết can đảm giữ thinh lặng khi cần, và tin tưởng rằng chính trong sự phó thác ấy, Thiên Chúa đang thực hiện điều tốt đẹp nhất cho con. Amen.
Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.
—————-o0o—————-
March the 29th 2026
PALM SUNDAY – YEAR A
(Mt 26,14 – 27,66)
“Surely He was the Son of God!”
(Mt 27,54)
CONTEMPLATE MARY LIVING THE GOOD NEWS
After the five-week journey of Lent, we enter the Holy Week which begins with Palm Sunday, we’ll follow Jesus to Jerusalem Whose Passion we’ll commemorate. How paradoxical it is! The crowd’s cheers and acclamations by whom Jesus is welcomed into Jerusalem today would turn into condemnation shouts for Him just a few days later; the hands which waved palm branches would clench to require that He must be crucified! During the Passion, Jesus suffered both physical pains and spiritual anguishes due to challenge and mockery words: “Come down from the cross, if you are the Son of God!”[6]; “He saved others, but he can’t save himself!”[7]; “He trusts in God; let God rescue him!”[8].
These were the very words which He was once told by the tempter in the desert: “If you are the Son of God…”[9] At that time, He was defied by Satan to use His power for the sake of saving Himself from hunger, of jumping down from the Temple roof so that people would believe. Under the Cross foot, He would be ridiculed by passers-by, mocked at by the chief priests, scribes and elders, He would be even reviled as well by the soldiers and those who were crucified in common with Him.
No display of power was needed by Jesus in order to gain the others’ belief. He remained silent. As the Son, He let the Father decide. At the very moment when His last breath was given in reliance, the centurion who executed judgment confirmed: “Surely he was the Son of God” (s.54). He was indeed saved from death by the Father Who resurrected Him.
In life, we’re also often tempted to demand God’s demonstration of His love, through intervening and delivering us from trials, or if it’s possible, we’ll seek a way for saving ourselves by “coming down from the cross” which we are carrying. We’ve been taught by Jesus to entrust completely to the Father’s love, with the conviction that we’ll be delivered by Him in His manner and at the time when He wishes.
It’s difficult to be still silent when we’ve been misunderstood, wrongfully and unjustly treated. We always want to justify ourselves to defend the truth or our innocence. But the silence is usually a stronger response, when we’re conscious of being in God’s hands. Let’s God act according to His own way, for He’s our loving Father.
The one who “had the right” to speak during the Passion was Mary Herself. But together with Her Son, the entrustment path was chosen by Her. At the Annunciation, She believed that: “with God nothing shall be impossible”[10], and under the Cross foot, Her faith shone even more radiant. She was present in silence, like a beacon of trust: She confirmed with trust that God had remained acting, even when everything seemed to collapse.
As a faithful Handmaid, Mary followed the footsteps of God’s Loyal Servant. Although the light wasn’t always seen by Her, She still walked in the darkness, with the reliance on God Who has been guiding the path. Together with Jesus, the humiliations and pains were received by Mary, with the conviction that He’s God’s Son Whom She worshipped and loved on behalf of all of us. During the Holy Week celebrations, may we join up with Mary to worship and love Jesus, to compensate for our sins, and to pray for those who haven’t yet known that such death was endured by Him so as to redeem them.
LIVE THE GOOD NEWS WITH MARY
Along with Mary, I live the Holy Week with great zealousness, I keep more quiet, and I only speak when it’s necessary for the sake of charity.
PRAY TO MARY
O Mary, teach me to be aware of living the “little crosses” each day with Jesus’ entrustment spirit, of courageously keeping silence when there’s need for it, and I believe that it’s really in this entrustment, God is doing what is best for me. Amen.
O Mary conceived without sin,
Pray for us who have recourse to You.
[1] Mt 27,40
[2] Mt 27,42
[3] Mt 27,43
[4] Mt 4,3.6
[5] Lc 1,37
[6] Mt 27,40
[7] Mt 27,42
[8] Mt 27,43
[9] Mt 4, 3.6
[10] Lk 1,37