CÙNG MẸ SỐNG TIN MỪNG – 12.04.2026 – CHÚA NHẬT II PHỤC SINH

12.04.2026 – CHÚA NHẬT II PHỤC SINH

KÍNH LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT

Ga 20,19-31

“Người cho các ông xem tay và cạnh sườn”
(Ga 20,20)

CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:

Sau biến cố Thập Giá, các Tông Đồ vẫn còn bị bao trùm bởi nỗi sợ hãi. Dù đã nghe lời chứng của các phụ nữ, dù Phêrô và Gioan đã thấy ngôi mộ trống, nhưng các ông vẫn chưa thể tin. Cửa phòng đóng kín, nhưng thực ra lòng các ông còn khép kín hơn – khép lại trước hy vọng.

Chính trong hoàn cảnh ấy, Chúa Giêsu Phục Sinh đã đến. Người không chờ các môn đệ mở cửa, cũng không đòi các ông phải xứng đáng. Người bước vào căn phòng khóa kín, đứng giữa họ đang sợ hãi, và ban bình an cho họ. Đây là quà tặng được trao “không theo kiểu thế gian” (Ga 14,27), nhưng là quà tặng phát xuất từ Lòng Thương Xót.

Rồi “Người cho các ông xem tay và cạnh sườn” (c.20). Những vết thương vẫn còn đó không phải là dấu tích của thất bại, nhưng là “dấu chứng của Lòng Thương Xót”. Những vết thương ấy nói rằng: Thiên Chúa đã yêu con người đến tận cùng, và tình yêu ấy không bị tiêu diệt bởi sự chết.

Nơi Đức Giêsu, Lòng Thương Xót trở nên hữu hình. Suốt cuộc đời, Người đã cúi xuống trên nỗi khốn cùng của con người: tha thứ cho tội nhân, chữa lành bệnh tật, đón nhận người bị loại trừ. Trên Thập Giá, Người đã giang tay ôm lấy tất cả nhân loại vào chính trái tim mình.

Điều làm cho các môn đệ thực sự được biến đổi không chỉ là thấy Chúa, mà còn là được chạm đến Lòng Thương Xót. Người không trách cứ sự yếu đuối của các ông, không lên án sự cứng lòng của Tôma, nhưng kiên nhẫn mời gọi: “Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin” (c.27).

Chính khi được tha thứ, các ông học biết thế nào là thứ tha. Chính khi được yêu thương, các ông trở thành những người mang tình yêu ấy đến cho người khác. Đức Giêsu còn trao cho các ông một sứ mạng: trở nên khí cụ của Lòng Thương Xót qua việc tha tội và loan báo Tin Mừng.

Từ đó, một cộng đoàn mới được hình thành: Giáo Hội Sơ khai. Cộng đoàn này không xây trên sức mạnh, nhưng trên Lòng Thương Xót: họ hiệp nhất, yêu thương, cầu nguyện và chia sẻ. Đời sống ấy trở thành chứng tá sống động, khiến nhiều người nhận ra Thiên Chúa đang hiện diện giữa họ[1].

Hôm nay, Chúa Phục Sinh cũng bước vào những “cánh cửa đóng kín” vì sợ hãi, mặc cảm, tội lỗi… của lòng ta, và nói: “Bình an cho con”. Người vẫn mời ta chiêm ngắm các dấu tích Thương xót của Người nơi Thánh Giá, và chạm đến Người nơi Bí tích Thánh Thể. Người muốn gặp gỡ ta, giúp ta đi từ vô tín đến tin. Phúc cho ta nếu biết mở cửa lòng đón tiếp Người, tin tưởng, ngay cả khi không thấy. Chính Người sẽ ban đức tin cho ta và biến nó thành nguồn bình an, niềm vui và sự hiệp nhất nơi ta đang sống và trong lòng Giáo Hội.

Nhờ được cưu mang Đấng là hiện thân của Lòng Thương Xót, Mẹ Maria đã cảm nghiệm sâu xa “Lòng Thương Xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia, dành cho hết những ai kính sợ Người”[2]. Nét đẹp nơi tâm hồn của Mẹ chính là nhờ Trái Tim Mẹ cùng mang vết thương giống trái tim Chúa Kitô: vết thương của Lòng Thương Xót. Cùng với Chúa, Mẹ khiêm tốn phục vụ trong âm thầm, đón nhận và cảm thông với hết mọi người. Năng đến với Mẹ, Mẹ sẽ dạy ta sống Lòng Thương Xót mỗi ngày: biết quan tâm đến những ai bé nhỏ, yếu đuối, đau khổ và nhất là những người cần được yêu thương ngay trong gia đình, bên cạnh chúng ta.

SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:

Cùng với Mẹ, tôi siêng năng lãnh nhận Bí tích Thánh Thể và Hòa Giải, tập tha thứ cho những người làm tôi tổn thương, biết quan tâm, chia sẻ với những người nghèo khổ, cô đơn…

CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:

Lạy Mẹ Maria, Mẹ của Lòng Thương Xót, xin giúp con mở lòng đón nhận bình an của Chúa, và biết sống yêu thương, tha thứ mỗi ngày. Amen.

Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.

————–

April the 12th 2026

SECOND SUNDAY OF EASTER, YEAR A 

DIVINE MERCY 

(Jn 20,19-31) 

He showed them His hands and side

(Jn 20,20)

CONTEMPLATE MARY LIVING THE GOSPEL 

After the event of the Cross, the Apostles remained being shrouded in fear. Despite hearing the women’s testimony, although Peter and John saw the empty tomb, they still hadn’t yet had belief. The door of the room was closed, but in reality, their hearts were even more closed – shut to hope.

In that very situation, Risen Jesus came. He didn’t wait for the door to be opened, nor did He demand that these disciples must be worthy. Jesus entered the locked room, He stood among them who were being fearful, and bestowed peace on them. This gift isn’t given “as the world gives” (Jn 14,27), but this one comes from His Mercy.

Then “He showed them His hands and His side” (s.20). The wounds which remained there weren’t traces of failure, but they were signs of His Mercy. Those wounds revealed that human beings have been loved by God to the very end, and this love isn’t destroyed by death.

In Jesus, Mercy becomes visible. Throughout His life, He bent down on human misery: sinners were forgiven, the sick were healed, and the excluded persons were welcomed. On the Cross, He stretched out His arms and embraced all humanity into His own Heart.

What caused the disciples to be truly transformed wasn’t merely that they saw Jesus, but they had been also impacted on by His Mercy. Their weakness was not reproached by Him Who didn’t condemn Thomas’ stubbornness,  whom He patiently invited: “Stop doubting and believe” (s.27).

It was the moment when they were forgiven, they learned how forgiveness was. It was when they had been loved, they became bearers of this love to others. They were entrusted by Jesus with a mission: Becoming instruments of Mercy through forgiving sins and proclaiming the Gospel.

A new community was formed since: the Early Church. This community hadn’t been built not on strength, but on Mercy: Being in unity, they had loved, prayed and shared. Such a life became a living witness through which many people recognized that God had been present among them (Acts 2,42–47).

Today, the Risen Lord enters our hearts’ “closed doors” as well due to fear, inferiority complex and sins … and He says: “Peace be with you”. We’re still invited to contemplate His Merciful marks on the Cross and to touch Him in the Eucharist. He wishes to meet us whom He will lead from unbelief to faith. Blessed are those who open their hearts in order to receive Him Who will be trusted even when He isn’t seen. We’ll be granted by Himself the faith which will be transformed into a source of peace, joy and unity at the place where we’re living and in the heart of the Church.

Thanks to bearing the One Who is the embodiment of Mercy, Mary deeply experienced that “He has mercy on those who fear Him in every generation” (Magnificat Canticle). Her soul’s beauty comes from the fact that Her Heart bore the same wounds as Christ’s heart: the wounds of Mercy. Together with Christ, Mary humbly served in silence, received and sympathized with everyone. Through frequently approaching Her by Whom we’ll be taught to live Mercy each day: to be aware of being mindful of the little ones, the weak, the wretch, and especially those who need love right in our families and next to us.

LIVE THE GOSPEL WITH MARY

Along with Mary, I diligently receive the Sacraments of the Eucharist and Reconciliation, I practice forgiving those who have hurt me, and I’m aware of caring about and of sharing with the poor and the lonely people…

PRAY TO MARY

O Mary, Mother of Mercy, assist me in opening my heart so as to receive God’s peace, and in being aware of having a life of love and forgiveness each day. Amen.

O Mary conceived without sin,

Pray for us who have recourse to You.

[1] X. Bài Đọc I, Cv 2,42-47

[2] Bài ca Magnificat

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *