CÙNG MẸ SỐNG TIN MỪNG – THỨ NĂM – NGÀY 19 THÁNG 12

THỨ NĂM – NGÀY 19 THÁNG 12

Lc 1,5-25

“Chúa đã làm cho tôi như thế đó,
khi Người thương cất nỗi hổ nhục tôi phải chịu trước mặt người đời.”
(Lc 1, 25)

[read more]

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
Thời vua Hê-rô-đê cai trị miền Giu-đê, có một vị tư tế thuộc nhóm A-vi-gia, tên là Da-ca-ri-a ; vợ ông tên là Ê-li-sa-bét cũng thuộc dòng tộc tư tế A-ha-ron. Hai ông bà đều là người công chính trước mặt Thiên Chúa, sống đúng theo mọi điều răn và mệnh lệnh của Chúa, không ai chê trách được điều gì. Nhưng họ lại không có con, vì bà Ê-li-sa-bét là người hiếm hoi, và cả hai đều đã cao niên.
Vậy một ngày kia ông Da-ca-ri-a đang lo việc tế tự trước nhan Thiên Chúa khi đến phiên của nhóm ông. Theo tục lệ của hàng tư tế, ông đã trúng thăm được vào dâng hương trong Đền Thờ của Đức Chúa. Trong giờ dâng hương đó, toàn thể dân chúng cầu nguyện ở bên ngoài.
Bấy giờ một sứ thần của Chúa hiện ra với ông, đứng bên phải hương án. Thấy vậy, ông Da-ca-ri-a bối rối, và phát sợ. Nhưng sứ thần bảo ông : “Này ông Da-ca-ri-a, đừng sợ, vì Thiên Chúa đã nhận lời ông cầu xin : bà Ê-li-sa-bét vợ ông sẽ sinh cho ông một con trai, và ông phải đặt tên cho con là Gio-an. Ông sẽ được vui mừng hớn hở, và nhiều người cũng được hỷ hoan vì con trẻ chào đời. Vì em sẽ nên cao cả trước mặt Chúa. Em sẽ không uống rượu và thức có men. Em sẽ được đầy Thánh Thần ngay khi còn trong lòng mẹ. Em sẽ đưa nhiều con cái Ít-ra-en về với Đức Chúa là Thiên Chúa của họ. Được đầy thần khí và quyền năng của ngôn sứ Ê-li-a, em sẽ đi trước mặt Chúa, để đưa tâm hồn cha ông quay về với con cháu, để làm cho tâm tư kẻ ngỗ nghịch lại hướng về nẻo chính đường ngay, và chuẩn bị một dân sẵn sàng đón Chúa.” Ông Da-ca-ri-a thưa với sứ thần : “Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy ? Vì tôi đã già, và nhà tôi cũng đã cao niên.” Sứ thần đáp : “Tôi là Gáp-ri-en, hằng đứng chầu trước mặt Thiên Chúa, tôi được sai đến nói với ông và loan báo tin mừng ấy cho ông. Này đây ông sẽ bị câm, không nói được, cho đến ngày các điều ấy xảy ra, bởi vì ông đã không tin lời tôi, là những lời sẽ được ứng nghiệm đúng thời đúng buổi.” Dân chúng đợi ông Da-ca-ri-a, và lấy làm lạ sao ông ở lại trong cung thánh lâu như thế. Lúc đi ra, ông không nói với họ được, và họ biết là ông đã thấy một thị kiến trong cung thánh. Còn ông, ông chỉ làm hiệu cho họ và vẫn bị câm.
Khi thời gian phục vụ đã mãn, ông trở về nhà. Ít lâu sau, bà Ê-li-sa-bét vợ ông có thai, bà ẩn mình năm tháng. Bà tự nhủ : “Chúa đã làm cho tôi như thế đó, khi Người đoái thương cất nỗi hổ nhục tôi phải chịu trước mặt người đời.”
[/read]

CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:

Sách các Thủ Lãnh tường thuật việc Samson được sinh ra cách lạ lùng từ một người mẹ hiếm muộn. Sự kiện này trước hết là một cuộc giải thoát của Thiên Chúa đối với chính cha mẹ của ông, vì đối với người Do thái, gia đình nào không có con là bị Chúa trừng phạt, một nỗi bất hạnh và hổ nhục trước mặt người đời (c.25). Việc sinh ra của Samson còn báo trước về sứ mệnh đặc biệt của Samson: ông được tuyển chọn để thực thi kế hoạch của Chúa là giải phóng Israel khỏi tay người Philitinh.[1]

Trong lịch sử cứu độ, nhiều nhân vật đặc biệt được sinh ra từ những người mẹ hiếm muộn: Isaac, Giuse con của Giacob, Samuel… Đó cũng là trường hợp của Gioan Tẩy Giả, vị Tiền Hô của Đấng Cứu Thế. Hai ông bà Dacaria và Êlisabét – cha mẹ của Gioan – đã khẩn khoản cầu xin, trông ngóng mỏi mòn đến lúc “không còn gì để hy vọng”, thì sứ thần báo tin ông bà sẽ có con, và người con ấy “sẽ được đầy Thánh Thần ngay từ lòng mẹ,” để thực thi sứ mệnh lớn lao là “chuẩn bị lòng dân đón Chúa đến…”

Là một tư tế, chắc chắn ông Dacaria đã từng đọc Kinh Thánh và biết việc sinh ra lạ lùng của Thủ lãnh Samson, nhưng khi sự  việc xảy ra với chính ông, ông bất ngờ và kinh hãi đến không thể tin được. Ông chỉ xin một đứa con bình thường, nhưng hồng ân của Thiên Chúa luôn vượt quá lòng mong đợi; ông không hiểu nổi và không sẵn sàng để đón nhận. Ông chỉ nhìn theo cái nhìn hạn hẹp của con người: “tôi đã già, và nhà tôi cũng đã cao niên” chứ không tin vào quyền năng của Thiên Chúa. Chính vì thế, Sứ thần cho ông một dấu chỉ là bị câm không nói được cho tới lúc con trẻ chào đời.

Còn Êlisabét, vợ của ông, khi biết mình có thai, bà nhận ra hồng ân Chúa ban cho mình để tạ ơn Chúa và cộng tác với Người: “Bà ẩn mình năm tháng. Bà tự nhủ: “Chúa đã làm cho tôi như thế đó, khi Người đoái thương cất nỗi hổ nhục tôi phải chịu trước mặt người đời.” (c.24-25). Cùng một biến cố xảy đến, nhưng phản ứng của mỗi người mỗi khác. Ông Dacaria chỉ “sống đúng theo mọi điều răn và mệnh lệnh của Chúa” đã là ngoan đạo rồi, nhưng chưa đủ.

Sống đạo không chỉ là đi lễ, đọc kinh, tham gia các hội đoàn cho rầm rộ, đi từ thiện và hành hương nhiều nơi… nhưng trước hết và trên hết, phải dành thời gian và không gian cho Thiên Chúa, qua chính những người thân trong gia đình của mình, chu toàn bổn phận của mình và quan tâm đến những người khốn khổ, chăm sóc những người già cả, đau ốm thể lý hay yếu kém về tinh thần… Đôi khi, chúng ta đã cố gắng sống đẹp lòng Chúa, sống tốt với tha nhân, nhưng vẫn gặp những tai ương, bất hạnh, phải chăng Chúa đang chuẩn bị cho ta đón nhận một ân huệ lớn lao đến không ngờ?

Khi sứ thần đến truyền tin cho Đức Maria thụ thai và sinh hạ “Con Đấng Tối Cao”, Mẹ cũng bất ngờ ngoài sức tưởng tượng nên không hiểu “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào?”[2] Là một trinh nữ đã đính hôn nhưng “không biết đến việc vợ chồng”, nhưng khi được biết đó là việc làm của Thánh Thần, Mẹ xác tín Thiên Chúa có chương trình của Người trên cuộc đời Mẹ. Mẹ tạ ơn Chúa và sẵn sàng cộng tác với Người: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.”[3] Trước kế hoạch nhiệm mầu của Thiên Chúa, Mẹ đã không dùng cái nhìn hạn hẹp của con người để lo lắng ái ngại, nhưng luôn trông cậy và tín thác vào quyền năng Chúa để vui sướng nhập cuộc với Người.

SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:

Noi gương Mẹ, tôi

  • Tìm hiểu ý định của Thiên Chúa trên cuộc đời tôi và vâng theo.
  • Khám phá những ơn riêng Chúa ban và trổ sinh hoa trái…

CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:

Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ dạy con luôn biết tín thác nơi Chúa, và sẵn sàng để Chúa thực hiện điều Người muốn trên đời cuộc con. Amen

Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.

[1] Bài Đọc 1, Tl 13,2-7.24-25a

[2] Lc 1, 34

[3] Lc 1, 38

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *