24.01.2026 – THỨ BẢY TUẦN II MÙA THƯỜNG NIÊN
Mc 3,20-21
“…thân nhân của Người… nói rằng Người đã mất trí” (Mc 3,21)
CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG
Thông thường, chẳng ai đau buồn khi kẻ hại mình gặp nạn, trái lại, người ta sẽ ăn mừng và hả dạ khi kẻ thù bị tai ương. Thế nhưng Đa-vít lại than khóc, xé áo, ăn chay và cất lên khúc ai ca thống thiết khi vua Sa-un và con vua này tử trận, cho dù trước đó, vua từng truy đuổi, đe dọa mạng sống của Đa-vít.[1] Đa-vít không nhìn Sa-un bằng ký ức tổn thương, không dừng lại ở những gì vua Sa-un đã làm với ông, nhưng bằng cái nhìn hiện tại của lòng thương xót của Thiên Chúa: Ông thương cho số phận của một anh hùng của dân tộc mà không hề nghĩ tới thù riêng.
Tin Mừng hôm nay, thân nhân của Chúa Giêsu đã nhìn Người bằng cái nhìn ngược lại, chỉ vì họ không hiểu được lối sống của Người: sống độc thân, không tích trữ, bỏ nghề thợ mộc, thâu nạp một số đệ tử đủ mọi thành phần, mà đa số là kém học thức; dám đối đầu với giới lãnh đạo Do thái, với các Biệt Phái và kinh sư; tự cho mình có quyền tha tội… Có những ngày Người chỉ bận tâm giảng dạy và chữa bệnh,[2] đến nỗi không có thời giờ để nghỉ ngơi và ăn uống nữa, nên “họ nói rằng Người đã mất trí” (c.21).
Nếu chúng ta ở trong số những thân nhân của Chúa Giêsu, liệu ta có thể nhìn cách tích cực về những việc làm và đời sống của Người, để bênh vực và tán thành lối sống của Người không? Trong gia đình, họ hàng, lối xóm, trong giáo xứ có những người đang nỗ lực sống tốt mà vẫn bị soi mói quá khứ; tôi có thể nhìn họ tích cực hơn những người khác không? Tôi đang chia sẻ thân phận bị hiểu lầm với Chúa Giêsu, hay tôi đang có cái nhìn đầy thành kiến với chính người thân của mình? Tôi có cái nhìn trong sáng của Đa-vít chưa?…
Trong Tuần Cầu Nguyện cho sự Hiệp Nhất các Kitô hữu, Lời Chúa hôm nay mang một ý nghĩa đặc biệt. Hiệp nhất bắt đầu từ “góc nhìn” của ta về người khác, nhất là về những khác biệt nơi họ. Thay vì khó chịu, nghi ngờ trước sự dấn thân của người này, cách sống quảng đại của người kia… ta hãy nhìn và tìm kiếm những điều tốt đẹp nơi họ, lắng nghe để hiểu và dễ dàng cảm thông với những yếu đuối của người khác. Tuy nhiên, cảm thông không có nghĩa là đồng lõa hay dung túng điều xấu, nhưng là kiên nhẫn và rộng lượng, để giúp người yếu đuối cảm nhận tình thương của Chúa mà hoán cải, để mỗi ngày nên tốt hơn, thánh thiện giống Chúa hơn, cho đến khi tất cả chúng ta đạt “tới tầm vóc viên mãn của Đức Kitô”[3]
Trong khi mọi người thân hiểu lầm về Chúa Giêsu, Mẹ Maria vẫn thinh lặng và tin tưởng vào Người. Mẹ luôn dõi theo Con trong mọi bước đường thi hành sứ mạng. Mẹ lặng lẽ vui khi Người thành công, được nhiều người mến mộ. Mẹ đến thăm Người khi có nhiều lời dị nghị, vu khống, chê bai. Nhất là khi Người bước vào cuộc thương khó, Mẹ luôn có mặt để cùng hiệp thông trọn vẹn với Người trong mọi đau khổ tinh thần và thể xác. Cùng với Chúa Giêsu, Mẹ bào chữa (giải thích tốt) và xin Chúa Cha tha thứ cho những lý hình, cũng như cho cả nhân loại chúng ta: “vì họ không biết việc họ làm.”[4]
SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ
Noi gương Mẹ, tôi tìm cách giải thích tốt nhất cho người khác và âm thầm chịu hiểu lầm vì Chúa, với Chúa.
CẦU NGUYỆN VỚI MẸ
Lạy Mẹ Maria, xin giúp con luôn biết nhìn anh chị em quanh con bằng ánh mắt tôn trọng và cảm thông, biết khiêm tốn nhìn nhận và học hỏi điều tốt nơi người khác, biết kiên nhẫn và quảng đại khích lệ người kém cỏi, yếu đuối, để con trở nên khí cụ bình an và hiệp thông trong Hội Thánh. Amen
Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.
[1] Bài Đọc I, 2 Sm 1,1-4.11-12.19.23-27
[2] X. Mc 3,7-10
[3] Ep 4,13. X. https://gdanhducmebanon.org/2026/01/22/tuan-cau-nguyen-cho-cac-kito-huu-hiep-nhat-ngay-thu-tam/
[4] Lc 23,34
