fbpx

CÙNG MẸ SỐNG TIN MỪNG – 09.03.2026 – THỨ HAI TUẦN III MÙA CHAY

Lc 4,24-30

(Đọc toàn bài Phúc Âm: https://bom.so/8XEfgO)

 “Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.
(Lc 4,24)

CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:

Bài đọc I kể lại chuyện ông Naaman đến gặp ngôn sứ Êlisa. “Tôi tưởng ông ấy ra đón tôi và đứng trước tôi kêu cầu danh Chúa là Thiên Chúa của ông, rồi đặt tay lên chỗ phong cùi của tôi và chữa tôi lành mạnh…” Vì thế, khi vị ngôn sứ bảo ông “đi tắm bảy lần trong sông Gio-đan” thì ông nổi giận. May thay, cuối cùng ông đã làm theo lời ngôn sứ dạy và được khỏi bệnh. Ông xác tín: “không có Thiên Chúa nào khác trên hoàn vũ, ngoài một Thiên Chúa ở Israel“.[1]

Khác với Naaman, những người cùng quê với Chúa Giêsu ý thức và hãnh diện vì là Dân Riêng của Thiên Chúa. Nhưng, nếu như các bậc cha ông của họ đã không nghe lời các ngôn sứ, thì nay họ cũng không chấp nhận Đức Giêsu – vị Ngôn sứ tối cao mà Thiên Chúa sai đến với họ. Thực ra, Chúa Giêsu đã dành cho “quê hương – chùm khế ngọt” của Người những lời hay ý đẹp[2] là Tin Mừng giải thoát, đến nỗi họ phải thán phục và kính nể. Nhưng khi nhận ra Người đã từng sống giữa họ, có cuộc sống bình thường như họ, thì sự thán phục biến thành ganh tỵ và coi thường. Họ không nhìn nhận quyền năng Thiên Chúa nơi Người, nên quay ra gièm pha về gia cảnh nghèo khó của Người, để lấp đi sự nổi trội về trí tuệ, quyền năng và ảnh hưởng lớn lao hiện tại của Người.

Đức Giêsu đã trưng dẫn chuyện ông Na-a-man và bà góa ở Sa-rep-ta, là hai người ngoại giáo, nhưng nhờ có đức tin nên đã được hưởng ân huệ của Chúa, hy vọng họ mở lòng đón nhận ân sủng Thiên Chúa dành cho họ nơi Người. Giữa cơn đói kém và cạn kiệt lương thực, việc nhường phần bánh cuối cùng cho người khác cũng đồng nghĩa là nhường sự sống. Nhưng bà góa này đã tin vào lời ngôn sứ Elia và nhường phần bánh cuối cùng cho ông. Cả hai mẹ con bà được cứu qua cơn đói.[3] Tưởng đâu dân làng Nazareth mềm lòng khi nghe lại những câu chuyện cảm động đó, không ngờ họ càng sôi sục giận dữ: “Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực” (c.29).

Rất nhiều khi chúng ta đối xử với người thân trong gia đình, họ hàng, lối xóm của mình thiếu hẳn sự kính trọng, chỉ vì “biết nhau quá rồi!” Chớ gì chúng ta vượt ra khỏi não trạng “quen quá hóa nhàm”, “gần chùa gọi bụt bằng anh”, để có thể nhìn nhau với cái nhìn luôn mới mẻ, quan tâm đến nhu cầu của nhau, không dán nhãn hoặc giữ mãi định kiến, thành kiến về nhau. Mùa Chay mời gọi ta trở về với Chúa trong lòng tin và về với anh chị em trong sự kính trọng, yêu thương, tha thứ, vì “họ là một phần của “gia đình” chúng ta. Họ là “một người trong chúng ta»[4]

 Chứng kiến Đức Giêsu bị người đồng hương chống đối, Mẹ Maria hết sức đau lòng, nhưng Mẹ luôn gắn bó và cùng đau khổ với Con. Chỉ một mình Mẹ biết rõ nguồn gốc thần linh của Người, nhưng với sự âm thầm và khiêm tốn, Mẹ Mẹ không “lấn bước Chúa Quan Phòng”. Mẹ cùng bước vào cuộc khổ nạn với Người, cùng âm thầm đón nhận mọi sỉ nhục, đau đớn và cái chết oan ức của Con, với một lòng tin kiên vững và phó thác trọn vẹn vào kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa Cha.

SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:

Noi gương Mẹ, tôi

  • Đón nhận những hiểu lầm và trái ý, để kết hiệp với Chúa Giêsu.
  • Khám phá và nhìn nhận những điều tốt nơi mọi người.

CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:

Lạy Mẹ Maria, xin dạy con biết nhìn nhận những ưu điểm và đặc ân Chúa ban cho từng người đang sống bên con, để tạ ơn Chúa với họ. Xin Mẹ cũng đồng hành và nâng đỡ những ai đang bị chống đối vì Tin Mừng, để họ can đảm và kiên trì tới cùng với Chúa. Amen

Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.

[1] Bài Đọc I, 2V 5,1-15a

[2] X. Lc 4,22

[3] X. 1V 17,10-16

[4] X. ĐGH Lêô XIV, Dilexi te, số 104

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *