Mt 18,21-35
(Link bài Phúc Âm: https://bom.so/MggqO4)
“Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế…”
(Mt 18,35)
CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:
Tin Mừng hôm nay tiếp nối bài Tin Mừng Chúa Nhật tuần trước, trong đó Chúa Giêsu dạy các môn đệ cách sửa lỗi cho anh em, để có sự hòa hợp yêu thương trong đời sống cộng đoàn. Tiếp nối đề tài ấy, hôm nay, Người dạy chúng ta cách tha thứ như chính Thiên Chúa đã tha cho chúng ta.
Sách Huấn Ca nói: Oán ghét và giận dữ là “biệt tài” của kẻ tội lỗi: “Nó chẳng biết thương người đồng loại, mà lại dám xin tha tội cho mình.” Cũng vậy, chúng ta dễ chấp nhất, khó tha thứ. Thậm chí, nếu người kia biết nhận lỗi và xin lỗi, ta cũng không tha quá ba lần.
Tông đồ Phêrô nghĩ đến một con số hoàn hảo hơn: “Thưa Thầy… con phải tha đến mấy lần? Có phải đến bảy lầnkhông?” (c.21). Chúa Giêsu trả lời: không phải bảy lần, nhưng là “bảy mươi lần bảy” (c.22). Người không bảo Phêrô làm phép tính, nhưng kín đáo mời ông “bước vào” một lối sống rộng lượng, biết xót thương và tha thứ không giới hạn.
Để minh họa, Chúa Giêsu kể dụ ngôn một kẻ mắc nợ vua “mười ngàn yến vàng”, một món nợ khổng lồ (nghìn nghìn tỷ…), đang khi đó, bạn của anh chỉ nợ anh ta “một trăm quan tiền” (một món tiền nhỏ). Chúa Giêsu cố ý diễn tả sự chênh lệch quá lớn giữa hai món nợ, để chúng ta hiểu rằng điều người khác có lỗi với chúng ta chẳng là gì so với những tội chúng ta xúc phạm tới Thiên Chúa. Vậy mà Thiên Chúa tha luôn món nợ cho chúng ta, còn chúng ta thì không cho tha nhân hoãn nợ một chút nào.
Bài học sâu xa Chúa muốn truyền đạt cho chúng ta là Thiên Chúa không đòi quyền lợi, có vẻ như Người đã quên hết quyền lợi của Người, để chúng ta không bị trói buộc bởi tội lỗi; còn chúng ta (và kẻ mắc nợ trên đây) thì lại hành xử như những kẻ vô ơn, không nhớ rằng mình vừa được tha bổng, không nhận ra lòng thương xót, hay điều ấy không thấm vào anh, nên anh không cảm thương bạn mình.
Vì thế, để sống lòng thương xót, điều trước hết ta cần nhận biết mình đã được Chúa thương xót và tha thứ biết bao lần trong đời sống.
Mẹ Maria luôn ghi nhớ những gì Thiên Chúa đã làm cho mình: Tất cả là ân sủng và Mẹ không ngớt ngợi khen, cảm tạ Chúa: “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả.” Mẹ nhận ra “lòng thương xót của Chúa trải qua đời nọ đến đời kia, dành cho những ai kính sợ Chúa” chứ không chỉ cho riêng Mẹ. Vì thế, Mẹ để cho dòng chảy yêu thương ấy tràn đến mọi người xung quanh. Sự phong phú vô tận nơi tâm hồn Mẹ khiến cho những đau khổ Mẹ gặp là dịp để Mẹ thực thi lòng thương xót và tha thứ: Tại Belem, Nazareth, nhất là dưới chân Thập giá. Mẹ cũng không nhắc lại việc các môn đệ đã chối Thầy và chạy trốn hết. Mẹ hiện diện giữa họ, cùng họ cầu nguyện đợi chờ Chúa Thánh Thần.
Hôm nay, Mẹ nhắc ta nhớ lại lòng thương xót của Chúa dành cho mỗi người chúng ta: Ơn được làm người, làm con Chúa, những khả năng và điều kiện sống riêng biệt… Đồng thời, ta nhận ra mình từng sai lỗi và được Chúa thứ tha. Với đôi mắt và trái tim của Mẹ, ta cũng nhận ra những khiếm khuyết, “nợ nần” của tha nhân thật bé nhỏ, giúp ta tập sống lòng thương xót và tha thứ để nên giống Chúa Giêsu.
SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:
Hôm nay, cùng với Mẹ, tôi:
• Tiếp tục viết “Nhật ký Ân sủng” và tạ ơn Chúa.
• Chủ động gặp gỡ, nhắn tin và cầu nguyện cho những người làm tổn thương mình.
CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:
Lạy Mẹ Maria, xin giúp con nhớ mình đã được Chúa thương xót và tha thứ biết bao lần, để con biết xót thương, kiên nhẫn và tha thứ cho anh chị em con. Amen
Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.
——————–o0o——————-
September the 13th 2026
THE TWENTY-FOURTH SUNDAY IN ORDINARY TIME, YEAR A
(Mt 18,21-35)
(Link to the Gospel: https://bom.so/MggqO4)
“This is how my heavenly Father will treat each of you …”
(Mt 18,35)
CONTEMPLATE MARY LIVING THE GOSPEL
Today’s Gospel proceeds with the Sunday’s One, in which Jesus’ disciples were taught by Him the way to correct their neighbours, for the sake of having harmony and love in community life. Continuing this theme, Jesus taught us today the manner of forgiveness, just as we’ve been forgiven by God Himself.
The Book of Sirach said: The abomination and wrath are sinners’ “special talents”: “If you refuse to forgive another person, you have no right to ask God to forgive your own sins.” Similarly, we easily stickle and we’re difficult to forgive. Even if the other persons acknowledge their fault and apologize, they won’t be forgiven as well by us more than three times.
The Apostle Peter thought of a more perfect number: “Lord, how many times shall I forgive my brother or sister who sins against me? Up to seven times?” (s. 21). Jesus answered: Not seven times, but “seventy-seven times” (s.22). Peter wasn’t asked to calculate by Jesus, Who subtly invited him to “step into” a generous lifestyle, with which he would be aware of compassion and unlimited forgiveness.
To illustrate, Jesus told the parable of a man who owed the king “ten thousand bags of gold”, a huge debt (a trillion…), while his fellow was in debt to him with only “one hundred silver coins” (a small amount of money). Jesus intentionally depicted a different level which is too big between two debts, so that we understand the wrongs in which others were towards us are nothing compared to the sins through which God has been offended by us. Our debts were right away forgiven by God, while we don’t give any postponement to others of their debts at all.
The profound lesson which Jesus willed to communicate to us is that God doesn’t demand interests which seem to be forgotten by Him, so that we may not be bound by sin. But we (and the above-cited debtor) have behaved like ungrateful people, without remembrance of what we’ve just been acquitted of, without recognizing the mercy, or this one didn’t penetrate him, he thus didn’t feel pity for his fellow.
Therefore, the first thing which we need in order to live with mercy is to realize how many times we have been granted mercy and forgiveness by God in our lives.
Mary always remembered what She had been done by God: Everything is grace, and She had constantly praised and thanked God: “The Almighty has done great things for me.”She recognized that “He has mercy on those who fear Him in every generation”, not just for Herself. This current of love was hence allowed by Her to overflow everyone who had been around. The endless abundance in Mary’s soul made the sufferings which She encountered the occasions through which She practiced Her mercy and forgiveness: At Bethlehem, Nazareth, and especially under the Cross foot. Mary didn’t also repeat the matter in which the disciples denied their Master from Whom they ran away. She was present among them with whom She prayed and waited for the Holy Spirit.
We’re reminded today by Mary of God’s mercy for each of us: The grace of being human, God’s children, our distinct abilities and living conditions… At the same time, we recognize that we used to have wrongdoings and we received forgiveness from God. With Mary’s eyes and heart, we also recognize that others’ shortcomings and “debts” are very small, then we’ll be assisted in learning to live with mercy and forgiveness so as to become like Jesus.
LIVE THE GOSPEL WITH MARY
Today, together with Mary, I:
• Continue to write my “Grace Journal” and give thanks to God.
• Proactively reach out in order to meet, take messages and pray for those by whom I’ve been hurt.
PRAY TO MARY
O Mary, help me with remembering that I have been countlessly shown mercy and forgiven by God, so that I’m aware of being compassionate, patient and forgiving towards my brothers and sisters. Amen.
O Mary conceived without sin,
Pray for us who have recourse to You.
