MẸ SẦU BI-MẸ HY VỌNG

Đức Maria, Mẹ Sầu Bi-Mẹ Hy Vọng,
trên đồi Can-vê.
Qua thánh sử Gioan, chúng ta được biết “Đứng gần Thập Giá Chúa Giêsu có thân mẫu Người”[1]. Vâng, chúng con xin cám ơn Mẹ đã quyết định đứng đó, bên cạnh thập giá Chúa Giêsu, thay vì chạy trốn đi nơi khác. Mẹ đã hiệp hành trọn con đường thập giá với Con của Mẹ. Mẹ dâng lên Chúa tất cả những đau khổ của Mẹ và của chúng con, kết hiệp với thập giá của Chúa Giêsu và với thánh ý Thiên Chúa Cha vì Mẹ có niềm hy vọng chắc chắn vào sự chiến thắng của Chúa Giêsu.
Mẹ nhớ như in lời của Thiên Chúa truyền tin qua miệng sứ thần Gabriel: “Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận”[2].
Chắc chắn Mẹ cũng thuộc lòng biến cố Thiên Chúa kêu gọi Áp-ram rời bỏ xứ sở, đi tới nơi Thiên Chúa sẽ chỉ cho, để làm thành một dân lớn và sẽ chúc phúc cho ông…Ông đã tin vào Lời Chúa phán và đã ra đi, khi đó ông được 75 tuổi[3]. Thời gian đi theo bước chân ông, nhưng lời hứa thì mãi 25 năm sau mới le lói tia hy vọng: “Ông Áp-ra-ham được một trăm tuổi khi sinh được người con là I-xa-ác”[4]. Ấy thế mà, khi I-xa-ác vừa đến tuổi khôn, ông lại gặ một thử thách éo le hơn: “Hãy đem con của ngươi, đứa con một yêu dấu của ngươi là I-xa-ác, hãy đi đến xứ Mô-ri-gia mà dâng nó làm lễ toàn thiêu ở đấy, trên một ngọn núi Ta sẽ chỉ cho”[5]. Trời ơi! Chính tay ông phải sát tế đứa con trai duy nhất của ông sao? Mất đứa con này thì những lời hứa của Thiên Chúa sẽ như thế nào? Ông bị giằng co giữa niềm tin vào lời hứa của Thiên Chúa và sự vâng phục của ông đối với ý muốn của Chúa lúc này đây…
Ông đã chọn làm theo thánh ý Chúa lúc này: ông cùng đi với I-xa-ác lên núi tế lễ người con trai của lời hứa. Tuy nhiên, Thiên Chúa đã can thiệp đúng lúc, để I-xa-ác không phải chết, vì Thiên Chúa đã thấy rõ lòng kính sợ Chúa của ông Áp-ra-ham[6]. Thánh Phaolô đã nhận xét về Áp-ra-ham: “Mặc dầu không còn gì để trông cậy, ông vẫn trông cậy và vững tin, do đó ông đã trở thành tổ phụ nhiều dân tộc, như lời Thiên Chúa phán : Dòng dõi ngươi sẽ đông đảo như thế”[7]. Áp-ra-ham xác tín Thiên Chúa là Đấng trung tín và quyền năng, Người luôn thực hiện điều đã hứa, ngay cả khi tình thế mong manh, không còn gì để trông cậy.
Đức Trinh Nữ Maria, trong ngày được Sứ thần truyền tin sẽ thụ thai Con Thiên Chúa, Mẹ cũng ở trong một hoàn cảnh không thể giải thích được theo cách loài người. Mẹ đã hỏi và Sứ thần đã cho Mẹ biết cách hành động của Thiên Chúa không như của loài người: “Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được[8]”. Giờ đây, đứng bên thập giá của Con, Mẹ cũng tin rằng Thiên Chúa có quyền năng làm cho Con mình chỗi dậy từ cõi chết. Nơi Mẹ, niềm hy vọng sẽ có phục sinh sau cái chết đã vươn lên!
Giáo Hội, qua Công Đồng Vaticanô II, đã xác nhận: “Đức Maria đã cộng tác vào công trình của Đấng Cứu Thế một cách hoàn toàn riêng biệt, nhờ sự vâng phục, với đức tin, đức cậy và đức ái nồng nàn, để tái lập sự sống siêu nhiên cho các linh hồn. Chính vì thế, trên bình diện ân sủng, Ngài thật là Mẹ của chúng ta”[9].

“Thưa Bà, đây là con của Bà … Đây là mẹ của anh”
Thế rồi, chiều thứ sáu năm ấy, dưới chân thập giá trên đồi Can-vê, Chúa Giêsu đã trao môn đệ dấu yêu cho Mẹ: “Thưa Bà, đây là con của Bà”, nghĩa là trao tất cả chúng ta cho Mẹ mà Gioan là đại diện. Rồi Người lại ban Mẹ của Người cho chúng ta: “Đây là mẹ của anh”[10]. Những lời trăn trối này đem lại niềm hy vọng cho chúng ta. Sau khi Chúa về trời, Mẹ vẫn ở cùng với các Tông đồ và chờ đón Chúa Thánh Thần. Như thế, Mẹ đã hiện diện ngày khai sinh Giáo Hội và mãi mãi là Mẹ của Giáo Hội.

Đức Mẹ hiện ra với Sơ Catarina Laburê chiều 27.11.1830,
dâng quả cầu lên Thiên Chúa và ban ơn Chúa xuống trên con người.
Chúng con hết lòng cám ơn Mẹ đã vui lòng nhận chúng con làm con cái yêu dấu của Mẹ và luôn chăm sóc giữ gìn. Thật vậy, trong lần hiện ra với Sơ Catarina Laburê chiều 27.11.1830 tại 140 phố Bắc, Paris, nước Pháp; Mẹ đã biểu lộ tình mẫu tử cho toàn thể chúng ta: “ Tôi đã thấy Đức Trinh Nữ cầm trong tay một quả cầu bằng vàng trên đó có gắn một Thánh Giá nhỏ. Người ngước mắt lên trời với dáng điệu hiến dâng. Và tôi nghe tiếng phán bảo: ‘ quả cầu này tượng trưng cho toàn thế giới và mỗi người trong đó, cách riêng[11]’”. Qua cử chỉ dâng trái đất cho Thiên Chúa, Mẹ nhắc nhở chúng ta về tình thương Thiên Chúa đã tạo dựng muôn loài và Người đã dùng Thập Giá Đức Kitô mà cứu chuộc và thánh hóa chúng ta. Như thế, sứ mạng mẫu tử của Mẹ đem niềm hy vọng đến cho toàn thể nhân loại: chúng ta luôn được Mẹ chăm sóc, yêu thương, tiến dâng cho Thiên Chúa, rồi lại đón nhận ơn Thiên Chúa ban xuống cho chúng ta qua đôi tay từ mẫu của Mẹ. Mẹ là máng thông ơn Thiên Chúa và nguồn hy vọng của chúng ta.
Ngày nay, hơn bao giờ hết, nhiều người trong thế giới đang sống trong thất vọng, lo âu, tuyệt vọng…vì những cuộc chiến kéo dài, những đại họa bất ngờ, những bất trắc, trở ngại không vượt qua được, đi đến ngõ cụt. Con người rất cần đến niềm hy vọng để giúp kiên nhẫn đến cùng. “Đây là ‘bổn phận’ lớn nhất mà Đức Maria đã hoàn tất, khi biết hy vọng dưới chân thập giá, và vì thế, lúc này đây Mẹ sẵn sàng giúp đỡ chúng ta làm như vậy”[12].
Chúng ta hãy chạy đến với Mẹ Sầu Bi-Mẹ Hy Vọng, dâng lên Mẹ tất cả niềm vui nỗi buồn, để Mẹ kết hợp chúng với cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, Con của Mẹ. Chắc chắn chúng ta sẽ được hưởng niềm vui cứu độ của Thiên Chúa ban cho chúng ta qua bàn tay Đức Mẹ Ban Ơn.
Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội,
xin cần cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.
[1] Ga 19,25
[2][2] Lc 1, 30-33
[3] X. St 12, 1-4
[4] St 21, 5
[5] St 22, 1
[6] St 22, 12-14
[7] Rm 4, 18
[8] Lc 1,37
[9] HC Lumen Gentium số 61
[10] Ga 19, 27
[11] Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn Việt Nam, Đức Mẹ và thánh Catherine Labouré, trang 29
[12] Lm. Raneiro Cantalamessa, Lm Phêrô Nguyễn văn Hương chuyển ngữ – Đức Maria, nữ tỳ của Chúa, trang 100
