CÙNG MẸ SỐNG TIN MỪNG – 21.08.2024 – THỨ TƯ TUẦN XX THƯỜNG NIÊN

21.08.2024 – THỨ TƯ TUẦN XX THƯỜNG NIÊN

Mt 20,1-16a

“…Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?”
(Mt 20,15b)

[read more]

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Nước Trời giống như chuyện chủ nhà kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. Ông cũng bảo họ : ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.’ Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ : ‘Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết ?’ Họ đáp : ‘Vì không ai mướn chúng tôi.’ Ông bảo họ : ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho !’ Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý : ‘Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.’ Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền. Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn chủ nhà : ‘Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.’ Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ : ‘Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao ? Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao ? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức ?’ Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.”
[/read]

CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:

Cho tới năm 2004 đất nước ta mới có máy cấy lúa[1]. Suốt thời gian dài lâu trước đó, người nông dân nghèo chỉ mong tới vụ mùa để được đi cấy lúa mướn. “Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, tiền công mỗi người chỉ 70.000đ – 80.000đ/ngày. Các chủ ruộng luôn chọn những người trẻ, khỏe và nhanh nhẹn, nên rất nhiều người phải thất thểu về nhà sau khi biết mình không có việc làm!

Ông chủ trong bài Tin mừng hôm nay thì khác hẳn: vốn đầy từ tâm, ông không đưa ra một tiêu chuẩn nào để chọn lựa. Trái tim ông mở ra với hết mọi người. Ông muốn ai cũng có việc làm. Với ông, phẩm giá mỗi người đều cần được tôn trọng, đón nhận và yêu thương. Vì vậy, ông chấp nhận mất thời gian, liên tục đi tìm kiếm và đưa họ về làm vườn nho của mình. Ông biết mỗi người đều có hoàn cảnh và nỗi khổ riêng, nên ông không đề cập đến thành quả công việc. Tất cả họ đáng được hưởng lòng thương xót của ông: mỗi người một quan tiền, những gì là căn bản để họ sống đúng với phẩm giá làm người.

Cách hành xử quá ư cao thượng đó của ông khiến những người vào làm vườn nho trước tiên không thể chấp nhận được. Họ ghen tị với hạnh phúc và may mắn của những người đến sau. Họ thất vọng vì ông chủ đối xử không công bằng: với họ, những người “làm việc nặng nhọc cả ngày, bị nắng nôi thiêu đốt” phải được hưởng thù lao nhiều hơn người vào sau, làm ít. Chúng ta dễ có quan niệm rằng ân sủng của Thiên Chúa được trao ban như một sự “trả công” nên phải sòng phẳng. Thực ra, Thiên Chúa ban ân huệ cho mỗi người tùy theo lòng thương xót của Chúa, vượt lên trên lẽ công bằng theo quan niệm của chúng ta. Nhưng nhiều khi vì ganh tỵ, chúng ta không nhìn ra được sự tốt lành của Thiên Chúa, không vui mừng với người anh em được hưởng lòng Chúa xót thương. Ganh tỵ làm gẫy đổ các tương quan và ngăn cản ta bước vào Nước Trời, như người anh cả “nổi giận và không chịu vào nhà[2] vì cha mở tiệc đón người em đi hoang trở về.

Không ai trong chúng ta đáng được thưởng công, nhưng tất cả đều cần đến lòng thương xót bao dung của Thiên Chúa, Đấng  luôn hào phóng trong việc thưởng công cho chúng ta dù ta không xứng đáng. Vì thế, thay vì so sánh và ganh tỵ, chúng ta cần chiêm ngắm cách hành xử của “Ông Chủ” để nhận ra lòng tốt của Thiên Chúa, để niềm vui khi “thỏa thuận mức lương” từ buổi sáng được nhân lên vì cái may mắn được biết và được phục vụ một Ông Chủ tốt lành biết mấy! Đồng thời, chúng ta cần noi gương Chúa, biết cảm thông với tha nhân và cầu mong cho mọi người cùng được “lãnh lương”, nghĩa là được hưởng ơn cứu độ. Chúng ta ý thức và tận tâm trong việc chu toàn bổn phận của mình mỗi ngày và biết tỏ lộ sự vui mừng trước những thành công của người khác. 

Nghe tin người chị họ được làm mẹ lúc tuổi già, Mẹ Maria đã vui mừng đi ngay đến chia vui với chị. Mẹ cùng lo nỗi lo thiếu rượu của gia chủ tiệc cưới và xin Chúa ra tay cứu vãn tình thế, để Mẹ được tiếp tục chia vui với họ… Ngày nay, Mẹ cũng luôn quan tâm để “rượu” ân sủng của Chúa “không thiếu trong cuộc sống chúng ta”[3], vì Mẹ thấu hiểu mọi nỗi khổ đau của nhân loại. Mẹ sẽ “cùng đi với ta”; “chiến đấu với ta” và chuyển cầu cho ta trước tòa Chúa, ngõ hầu đoàn con của Mẹ được an tâm vững bước trong hành trình tiến về nhà Cha.

SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:
Noi gương Mẹ Maria:

  • Tôi xin ơn biết loại bỏ những ích kỷ, ghen tuông trong tâm hồn.
  • Biết vui với thành công và may mắn của người khác.

CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:

Lạy Mẹ Maria, xin dạy con biết sống cảm thông và liên đới, biết chia vui sẻ buồn với anh chị em đang gặp khó khăn, như chính Chúa vẫn luôn nhân từ với con mỗi ngày. Chớ gì qua cuộc sống của con, mọi người cảm nhận được lòng nhân từ của Chúa đối với họ. Amen

Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.

[1] http://vusta.vn/chitiet/tin-tuyen-sinh-dao-tao/May-cay-lua-Made-in-Viet-Nam-1011

[2] X. Lc 15,28

[3] ĐGH Phanxico. EG, 286

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *