04.02.25 – THỨ BA TUẦN IV THƯỜNG NIÊN

Mc 5,21-43

 “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” (Mc 5,36)

[read more]

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, và khẩn khoản nài xin : “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống.” Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.
Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác. Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người. Vì bà tự nhủ : “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc đó, Đức Giê-su nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi : “Ai đã sờ vào áo tôi ?” Các môn đệ thưa : “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi : ‘Ai đã sờ vào tôi ?’” Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. Người nói với bà ta : “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”
Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo : “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa ?” Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường : “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy cảnh ồn ào và người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. Người bước vào nhà và bảo họ : “Sao lại ồn ào và khóc lóc như vậy ? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy !” Họ chế nhạo Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, rồi đưa cha mẹ đứa trẻ và những kẻ theo Người, cùng đi vào nơi nó đang nằm. Người cầm lấy tay nó và nói : “Ta-li-tha kum”, có nghĩa là : “Này bé, Thầy truyền cho con : trỗi dậy đi !” Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta sửng sốt kinh ngạc. Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.
[/read]

CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:

Ông là Gia-ia, trưởng Hội đường Do Thái, kiêm chủ tịch Ban Quản trị nhà hội, chủ tịch Hội đồng trưởng lão. Ông có trách nhiệm tổ chức, sắp xếp mọi việc trong Hội đường và chỉ đạo các buổi họp, tìm và mời các nhà thuyết giáo cho dân chúng… Ông có uy tín và được kính trọng nhất trong cộng đồng, nhưng không thuộc giới lãnh đạo tôn giáo. Đứa con gái cưng của ông đang bị bệnh. Ông đã tìm mọi cách chữa trị tốt nhất cho con mà vẫn vô hiệu. Cả các kinh sư Do Thái cũng không thể cứu chữa nó bằng sự thánh thiện của họ, hay bằng các giới luật mà họ giảng dạy.

Nghe biết Đức Giêsu “giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư[1], ông đã suy nghĩ nhiều trước khi quyết định đến xin Người chữa cho con mình, vì khi đó, Đức Giêsu đã bị các nhà lãnh đạo Do Thái kỳ thị và công khai chống đối. Ông tin Người sẽ cứu con ông khỏi chết, nên ông tìm đến bãi biển, nơi có đám đông đang tụ họp bên Người. Ông quỳ sụp dưới chân Đức Giêsu và nài xin: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu thoát và được sống” (c.23). Thấu hiểu nỗi lo âu của ông, Chúa Giêsu không đáp lại bằng lời nói, nhưng bằng hành động: Người bước theo ông, hiệp hành với ông xuyên qua đám đông ấy…

Đang khi đi, có người đến báo rằng con ông đã chết, không còn gì để hy vọng, đừng làm phiền Thầy Giêsu nữa. Nhưng Chúa Giêsu không để ông phải thất vọng, Người trấn an: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi” (c.36b). Người muốn tỏ cho ông thấy: cái chết không thể ngăn cản tình thương của Thiên Chúa.[2] Khi đến nơi, Người bảo đám đông ra ngoài, chỉ có cha mẹ của bé và ba môn đệ thân tín của Chúa được chứng kiến. Rồi Chúa truyền lệnh: “Ta-li-tha kum”, có nghĩa là “Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!” (c.41). Tức thì em bé trỗi dậy và đi lại được.

Ông Gia-ia đã dẹp bỏ thành kiến mà những nhà lãnh đạo tôn giáo Do Thái đã tạo ra đối với Chúa Giêsu và quên đi vị thế của mình là một người đáng kính bậc nhất trong cộng đồng, để khiêm nhường cậy trông cầu khẩn một thầy dạy đầy quyền năng Thiên Chúa nơi Đức Giêsu. Ông đã thực sự sống tinh thần nghèo khó khi biết rằng không thể cậy dựa vào chính mình, cũng không có khả năng tự đáp ứng nhu cầu của mình. Ông đã đặt niềm tin đúng chỗ và xác tín vào Chúa vì “biết rằng điều thiện hảo đến từ Chúa, như một quà tặng, như một ân ban.”[3]

Cũng thế, nếu ta ý thức sự yếu hèn và bất toàn của mình, nhận biết sự hư vô của những sự vật trong thế gian và giới hạn của con người trần thế, ta sẽ không “khấn vái tứ phương” nhưng biết tìm đến với Chúa, tin tưởng cậy trông vào Người là nơi nương tựa vững chắc, là Đấng quyền năng tuyệt đối, Đấng duy nhất có thể ban cho ta mọi thứ, kể cả sự sống lại và sự sống đời đời.

Trước lời mời gọi và kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa, Mẹ Maria đã chọn Chúa và thánh ý Người chứ không chọn dự phóng riêng của mình. Chọn Chúa và dấn thân cộng tác với Chúa, đồng nghĩa với việc Mẹ phải đối diện với nguy cơ bị kết án chết, vì Lề luật Do Thái truyền phải ném đá những phụ nữ có con mà không do người chồng hợp pháp. Nhưng vững tin vào tình thương và quyền năng của Chúa, Mẹ đã xin vâng, và Mẹ đã thấy “Chúa đã làm cho tôi muôn việc kỳ diệu.[4] Mẹ đã sinh ra Chúa Giêsu, Đấng “là sự sống lại và là sự sống[5]. Sau cùng, Người còn đưa Mẹ về trời cả hồn lẫn xác.

SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:

Noi gương Mẹ, tôi xác tín vào chương trình của Chúa dành cho tôi, và can đảm thi hành ý Chúa.

CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:

Lạy Mẹ Maria, xin giúp con ngày càng xác tín hơn vào tình thương và quyền năng của Chúa, để con luôn chọn Chúa và khiêm nhường thực thi thánh ý Người. Amen

Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.

[1] Mc 1,22

[2] Lời Chúa cho mọi người, trang 1675, phần chú giải

[3] Câu Tweet của ĐTC, 30.01.2023

[4] Kinh Magnificat

[5] Ga 11,25

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *