CÙNG MẸ SỐNG TIN MỪNG – 18.09.25 – THỨ NĂM TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

18.09.25 – THỨ NĂM TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

Lc 7,36-50

“Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông.”
(Lc 7,40)

[read more]

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
Khi ấy, có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn. Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.
Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng : “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào : một người tội lỗi !” Đức Giê-su lên tiếng bảo ông : “Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông !” Ông ấy thưa : “Dạ, xin Thầy cứ nói.” Đức Giê-su nói : “Một chủ nợ kia có hai con nợ : một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn ?” Ông Si-môn đáp : “Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn.” Đức Giê-su bảo : “Ông xét đúng lắm.”
Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn : “Ông thấy người phụ nữ này chứ ? Tôi vào nhà ông : nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. Vì thế, tôi nói cho ông hay : tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.” Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ : “Tội của chị đã được tha rồi.” Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng : “Ông này là ai mà lại tha được tội ?” Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ : “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.”
[/read]

CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:

Người ta kể rằng: có hai tội nhân cùng vào sa mạc để ăn chay đền tội. Một người vì chỉ lo nghĩ đến những tội đã phạm và lo sợ hình phạt đến mất ăn mất ngủ nên tiều tụy buồn phiền. Người kia thì luôn nghĩ đến tình thương, sự tha thứ và những ơn lành Thiên Chúa đã ban, anh ăn năn sám hối vì yêu mến Chúa và tin tưởng vào lòng thương xót vô bờ của Chúa nên tâm hồn bình an, thân thể khỏe mạnh, vui tươi. Anh đã biến lòng sám hối thành lời ca tụng, tri ân Thiên Chúa.[1]

Tin Mừng hôm nay nhắc đến một phụ nữ tội lỗi. Chắc chắn chị này đã được nghe Chúa giảng về tình thương của Thiên Chúa dành cho người tội lỗi và chứng kiến những phép lạ Chúa làm, chị đã cảm nhận lòng khoan dung nhân từ của Chúa. Khi biết Chúa Giêsu dùng bữa tại nhà ông Pharisêu, chị đánh liều tìm đến. Trong khi ông Simon và những người biệt phái xa lánh chị, Chúa Giêsu lại cho phép chị đến gần mà không xua đuổi. Người đón nhận những giọt nước mắt của chị vì Người biết rõ tâm hồn, lòng sám hối và khao khát hoán cải của chị. Chị biết ơn Chúa và đã cảm nhận được lòng thương xót và tha thứ vô biên của Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu. Thế nên, mái tóc, vốn là biểu tượng của vẻ đẹp, danh dự và phẩm giá của người phụ nữ Do Thái, chị đã dùng mái tóc đẹp của mình để lau chân Người với tất cả lòng tôn kính, mến yêu. Bất chấp mọi ánh mắt kỳ thị và khinh miệt của những người biệt phái trong bữa tiệc, chị can đảm thể hiện cách chân thành và trọn vẹn lòng sám hối của mình.

Đương nhiên, ông Simon Biệt phái thấy mình tốt lành hơn “người đàn bà kia”. Còn Đức Giêsu lại để cho chị ta đến gần, lại còn khóc ướt chân Người, lấy tóc lau vết nước mắt và hôn chân Người nữa. Vậy, Người có phải là người thánh thiện không? Chính khi trong lòng ông có ý nghi ngờ về Đức Giêsu, Đức Giêsu lại gọi ông để nói chuyện: “Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông” (c.40). Người không so sánh quá khứ, nhưng Người so sánh hành động của ông với người phụ nữ ngay trong giây phút hiện tại, và Người kết luận: “tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít” (c.47).

Hãy để Lời Chúa này chất vấn chúng ta: nếu chúng ta hẹp hòi, chai cứng và thiếu bao dung với người khác, chúng ta cũng sẽ không có được tình yêu và ơn tha thứ của Thiên Chúa. Trái lại, hãy nhìn lại chính mình để nhận ra tội lỗi và nhất là nhận ra sự kiên nhẫn tha thứ của Thiên Chúa dành cho mình bấy lâu nay, ta sẽ thêm lòng biết ơn tình thương Thiên Chúa và ngày càng yêu mến Chúa hơn, lan tỏa niềm vui, bình an cho những người xung quanh ta. 

Với đặc ân Vô Nhiễm Nguyên Tội, Mẹ Maria luôn đẹp lòng Chúa và không hề vướng mắc tội riêng. Mẹ yêu mến Chúa, sẵn sàng làm theo ý Chúa, nhưng Mẹ không xa lánh tội nhân, trái lại, Mẹ luôn yêu thương và cảm thông với tất cả mọi người. Trong những lần hiện ra, Mẹ vẫn tha thiết mời gọi nhân loại hãy thành tâm ăn năn sám hối, canh tân đời sống. Biết bao tội nhân đã được Mẹ dạy dỗ, họ nhận ra tình yêu của Chúa và hoán cải trở về với Chúa.

SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:

Hôm nay, tôi xin Mẹ giúp tôi cảm nghiệm tình thương của Chúa, biết ơn Chúa Chúa đã tha thứ cho tôi, và yêu thương, cảm thông với mọi người.

CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:

Lạy Mẹ Maria, xin dạy con biết khiêm nhường và sám hối thật lòng, biết đáp lại tình yêu và ơn tha thứ của Chúa bằng một đời sống hoán cải tràn đầy tình yêu đối với Chúa và mọi người, trong tư tưởng, lời nói và việc làm. Amen.

Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.

[1] X. https://tgpsaigon.net/bai-viet/hiep-song-tin-mung-tu-thu-tu-le-tro-den-het-tuan-1-mua-chay-51516

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *