CÙNG MẸ SỐNG TIN MỪNG – 10.04.2026 – NGÀY THỨ SÁU TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

10.04.2026 – NGÀY THỨ SÁU TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

Ga 21,1-14

 “Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến
nói với ông Phê-rô: ‘Chúa đó!’” (Ga 21,7a)

[read more]

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
Khi ấy, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này. Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau. Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông : “Tôi đi đánh cá đây.” Các ông đáp : “Chúng tôi cùng đi với anh.” Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.
Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su. Người nói với các ông : “Này các chú, không có gì ăn ư ?” Các ông trả lời : “Thưa không.” Người bảo các ông : “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá.” Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá. Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô : “Chúa đó !” Vừa nghe nói “Chúa đó !”, ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.
Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa. Đức Giê-su bảo các ông : “Đem ít cá mới bắt được tới đây !” Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách. Đức Giê-su nói : “Anh em đến mà ăn !” Không ai trong các môn đệ dám hỏi “Ông là ai ?”, vì các ông biết rằng đó là Chúa. Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông ; rồi cá, Người cũng làm như vậy. Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.
[/read]

CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:

Sách Công vụ Tông đồ nói về những hoạt động của các Tông đồ nhờ quyền năng và Thánh Thần của Đức Giêsu Phục sinh khiến mọi người hết sức thán phục. Nhất là từ khi ông Phêrô nhân danh Chúa Giêsu Kitô cho người què bẩm sinh đi lại được, dân chúng đã lắng nghe Phêrô và Gioan kêu gọi họ sám hối. Điều đó khiến cho các nhà lãnh đạo Do Thái tức tối, họ bắt giam các ngài. Với lòng nhiệt thành, các ngài không hề run sợ, nhưng còn vui mừng coi đó là cơ hội để làm chứng cho Chúa trước mặt các nhà lãnh đạo Do Thái.[1]

Thật lạ lùng sự biến đổi này! Vì chỉ ít ngày trước đó, khi Chúa Giêsu chịu khổ nạn đã làm các ông bàng hoàng sợ hãi, đến khi Chúa đã Phục Sinh, các ông vẫn chưa hết hoang mang. Tuy nhiên, theo lời Chúa nhắn với các phụ nữ, các ông vẫn trở về Galilê, nơi đầy ắp những kỷ niệm Thầy-trò. Sau những lần vấp ngã, Simon Phêrô biết mình rõ hơn, khiêm tốn và tế nhị hơn Hôm ấy, chỉ có bảy anh em ở với nhau, Phêrô lên tiếng: “Tôi đi đánh cá đây!” các anh em đáp lại: “Chúng tôi cùng đi với anh.” Họ lại ra biển, nơi ba năm trước Chúa đã cho Phêrô một mẻ cá lạ lùng. Nhưng “đêm ấy họ không bắt được gì cả” (c.3). Các ông nhớ lại và thấm thía lời Thầy: “không có Thầy, anh em chẳng làm gì được.[2]

Chính vào lúc họ mệt mỏi và thất bại nhất, Chúa Giêsu Phục Sinh vân đang hiện diện. Người đứng trên bãi biển, âm thầm, kiên nhẫn, trong dáng vẻ một người lạ. Người bảo các ông: “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá” (c.6a). Một lời đề nghị có vẻ vô lý, nhưng các ông đã khiêm tốn làm theo. Và xảy ra: một mẻ lưới đầy cá!

Tình yêu từ trái tim gắn bó với Thầy đã giúp “người môn đệ được Đức Giêsu thương mến” nhận ra Chúa trước tiên. Ông nói với Phêrô: Chúa đó!’ (c.7a). Nghe vậy, Phêrô vội khoác áo vào rồi nhảy xuống biển để đến với Chúa cho nhanh. Sau những thất bại, Phêrô nóng lòng muốn gặp lại Thầy. Còn Chúa Giêsu, Người chờ đợi và chuẩn bị bữa ăn sáng cho họ. Thật cảm động biết bao!

Sống mầu nhiệm Phục sinh, là ý thức Đấng Phục Sinh luôn hiện diện trong mọi biến cố đời ta, ngay cả trong những thất bại, những ngày “trắng tay” của đời ta. Người mời ta thả lưới “bên phải mạn thuyền”, tức là cứ kiên nhẫn thực hành những điều đúng, điều tốt. Nếu ta khiêm tốn làm theo Lời Chúa và Giáo Hội hướng dẫn, ta sẽ thấy dấu lạ và sẽ nhận ra Chúa qua những biến cố rất đời thường. Hơn nữa, ta cũng có thể gặp Chúa nơi dáng vẻ của một người lạ mà ta tình cờ gặp nơi bến xe, nơi quán ăn, nơi công sở…

Chính nhờ gắn bó mật thiết với Chúa, trái tim Mẹ Maria trở nên tinh tế để nhận ra những dấu chỉ nhỏ bé nhất của Thiên Chúa. Mẹ luôn hiện diện, quan tâm, đồng hành và đáp ứng nhu cầu của những ai cần được giúp đỡ. Như tại Cana, Mẹ nhận ra nhu cầu của người khác trước khi họ kịp lên tiếng, và chuyển cầu cùng Chúa cho họ. Cũng thế, Mẹ luôn hiện diện bên cạnh mỗi người chúng ta, giúp ta nhận ra ơn Chúa và sự hiện diện của Chúa trong mọi hoàn cảnh của đời ta.

SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:

Cùng với Mẹ, tôi năng đọc và suy gẫm Lời Chúa, để ngày càng nhạy bén nhận ra sự hiện diện của Chúa trong mọi biến cố của cuộc sống.

CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:

Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ giúp con biết lắng nghe như Mẹ, để con mau mắn nhận ra Chúa qua những điều rất bình thường của đời con. Xin cho con tha thiết yêu Chúa và mau mắn đến với Chúa, vì tin rằng Chúa đang chờ con, dù con yếu đuối và bất xứng. Amen

Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.

[1] X. Bài đọc I, Cv 4,1-12

[2] Ga 15,5

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *