CÙNG MẸ SỐNG TIN MỪNG – 11.06.2026 –THỨ NĂM TUẦN X – MÙA THƯỜNG NIÊN

Lễ Thánh Barnaba tông đồ

Mt 10,7-13

(Đọc toàn bài Phúc Âm: https://bom.so/bUOjgN)

“Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy.”
(Mt 10,12)

CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:

Sau khi lãnh nhận Chúa Thánh Thần, các tông đồ mạnh dạn loan báo Tin Mừng, nhưng chỉ cho người Do Thái. Khi ông Phêrô được Chúa sai đến giảng cho một gia đình ngoại giáo và Thánh Thần cũng ngự xuống trên họ, các tín hữu Do thái mới chấp nhận những tín hữu gốc dân ngoại. Khi cuộc bách hại xảy đến, một số tín hữu phải lánh nạn đến những vùng lân cận, họ loan báo Tin Mừng cho cả những người không phải Do Thái. Một số đông người đã tin theo. Thế là các tông đồ cử ông Barnaba đến thăm và khích lệ tinh thần các giáo đoàn non trẻ đó.

Ông là một giáo dân rất có uy tín, tên là Giuse. Các tông đồ đổi tên cho ông thành Barnaba, nghĩa là “con của sự an ủi”. Chính ông đã đi tìm và mời ông Saolô (Phaolô) cộng tác với mình để phục vụ giáo đoàn tại Antiokia và trong nhiều hành trình truyền giáo khác nữa.[1] Sau này, khi vai trò của Phaolô đã nổi bật, Barnaba khiêm tốn nhường bước và đứng vào vị trí sau Phaolô. Tinh thần khiêm tốn và yêu chuộng hòa bình của thánh Banaba tông đồ chính là kho tàng sự bình an, là niềm an ủi mà Chúa Giêsu muốn có nơi người môn đệ khi loan báo Tin Mừng: “Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy” (c.12).

Chính khi biết cộng tác với nhau, không tự hào hay tự phụ về bản thân, cũng không bám víu vào của cải vật chất hay quyền lực trần thế, người môn đệ tìm được chỗ dựa an toàn đích thực nơi Đức Tinsự phó thác vào Thiên Chúa. Nhờ nguồn mạch bình an tuôn tràn trong tâm hồn, người môn đệ trở thành QUÀ TẶNG BÌNH AN cho bất cứ người nào, nhà nào mà người ấy đặt chân đến.

Những việc Chúa Giêsu muốn các môn đệ làm là rao giảng Nước Trời, chữa lành, trừ quỷ một cách vô vị lợi (cc.7-8). Ý thức mình đã lãnh nhận mọi sự từ Chúa cách “miễn phí”, thì cũng phải “cho không, biếu không” cho mọi người. Đồng thời, Chúa căn dặn và có phần nhấn mạnh những việc không nên, không được phép làm: “Đừng kiếm vàng bạc hay tiền đồng để giắt lưng, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi giày dép hay cầm gậy” (c.9). Điều này chúng ta không thể hiểu nguyên nghĩa theo mặt chữ, nhưng là một tinh thần siêu thoát khỏi tiền bạc và những lợi nhuận trần thế, kể cả việc cậy dựa vào chiếc gậy, đôi dép hay một thế lực nào ở trần gian. Có như thế, nhà truyền giáo mới thực sự biểu dương quyền năng của Chúa và làm vinh danh Chúa.

Là những người kiến tạo bình an, chúng ta cần luôn xây những nhịp cầu đối thoại với người khác, chứ không xây những bức tường, nghĩa là luôn lắng nghe người khác và tìm kiếm con đường hòa giải, với lòng khiêm nhường và dịu dàng[2].

Mẹ Maria là mẫu gương tuyệt vời cho chúng ta trong việc trao tặng Bình An cho tha nhân. Khi đến thăm bà Êlisabeth, Mẹ vừa cất lời chào, bà đã hoan hỉ thốt lên: “tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng.”[3] Từng lời nói của Mẹ trong bài ca Magnificat và cung giọng của Mẹ đã đem lại cho người nghe sự thư thái bình an và đầy tràn hoan lạc, cả đến thai nhi Gioan cũng nhảy mừng ngay trong lòng mẹ.

SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:

Mỗi ngày, tôi soi mình vào “chiếc gương Maria”, để điều chỉnh ý nghĩ, lời nói, âm thanh nét mặt của tôi, hầu có thể đem lại sự bình an cho mọi người tôi gặp gỡ.

CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:

Lạy Mẹ Maria, xin dạy con biết sống khiêm nhường, đơn sơ và bác ái như Mẹ, để tâm hồn con luôn có Chúa là nguồn bình an. Nhờ đó, con có thể gieo rắc bình an mọi nơi mọi chốn mà Chúa đưa con đến. Amen

Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.

[1] X. Bài Đọc I, Cv 11,21b-26.

[2] X. https://xuanbichvietnam.net/trangchu/duc-thanh-cha-phanxico-nguoi-kito-huu-phai-xay-dung-nhung-nhip-cau-noi-ket/

[3] Lc 1,44

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *