Mt 16,21-27
(Link bài Phúc Âm: https://bom.so/x3JbwQ)
“Ai liều mất mạng sống mình vì Thầy,
thì sẽ tìm được mạng sống ấy.”
(Mt 16,25)
CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:
Thông thường, ai cũng muốn tự quyết định và sắp xếp cuộc đời theo ý mình. Đặc biệt, trong một xã hội đề cao cái tôi và cá nhân chủ nghĩa, người trẻ hôm nay càng dễ quen với việc tự vẽ sơ đồ, lên kế hoạch và kiểm soát mọi sự theo ý riêng.
Chính Phêrô – người vừa được Chúa Giêsu khen là có phúc và trao cho “chìa khóa nước Trời”, cũng muốn giữ quyền quyết định về tương lai của mình và của Thầy nữa, đến nỗi ông không chấp nhận việc Thầy chọn con đường Thập giá để cứu độ nhân loại: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy” (c.22). Nhưng đường lối của Thiên Chúa thì khác: Chúa Giêsu hoàn toàn phó thác mình cho Chúa Cha, hủy bỏ ý riêng, đón nhận con đường Cha muốn. Chúa Giêsu cứu con người khỏi nô lệ tội lỗi, không bằng chiến thắng, nhưng qua thất bại, cái chết và sự phục sinh (x.c.21). Người giải thích cho các môn đệ: “Ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy” (c.25).
Ngôn sứ Giêrêmia đã từng mệt mỏi khi thi hành sứ mạng, vì không chịu nổi sự chống đối của người đời. Ông đã “lỡ” trao “chìa khóa cuộc đời mình” vào tay Thiên Chúa, khi “để cho Ngài quyến rũ” ông làm ngôn sứ. Rồi ông trách Chúa và tự nhủ “sẽ không nghĩ đến Người, cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa.”[1] Nhưng tình yêu đã chiến thắng: “Lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt…”[2] và ông lại tiếp tục sứ mạng. Đến thời Tân Ước, nhờ kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu, thánh Phaolô đã hiểu, đã sống và mời gọi chúng ta “hiến dâng thân mình làm của lễ sống động”,[3] qua sự vâng phục liên lỉ mỗi ngày, như cách thức xứng hợp nhất để thờ phượng Thiên Chúa.
Từ tuổi hoa niên, Mẹ Maria đã dâng hiến cuộc đời mình cho Thiên Chúa, để tùy Người quyết định và dẫn dắt suốt đời. Khi Sứ thần Truyền Tin, Mẹ ngỡ ngàng nhưng lắng nghe, Mẹ hiểu và tin chính Thiên Chúa đang mời gọi mình cộng tác. Mẹ không yêu cầu thấy bản sơ đồ cho tương lai, cũng không đòi một bản giao kèo nào để bảo đảm cho sự an toàn của mình. Mẹ tin, nên Mẹ thưa: “Xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.”[4]
Chiêm ngắm Mẹ thưa lời “Xin Vâng” và để Chúa tùy ý hành xử trên cuộc đời mình, chúng ta hiểu rằng phó thác không làm ta mất tự do, nhưng là trao tự do của mình cho Đấng mình hoàn toàn tin tưởng, như Chúa Giêsu đã phó thác trọn vẹn nơi Chúa Cha.
Mẹ đã thực sự trở nên “của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa.”[5] Mẹ dạy ta đặt đời mình trên “bàn thờ cuộc sống”, bằng cách trao cho Chúa những dự tính, lo lắng, chọn lựa, mơ ước của ta, và để Người được tự do viết nên câu chuyện đời ta. Tôi có dám mở lòng ra như Mẹ, để Chúa tùy ý thực hiện kế hoạch của Người trên cuộc đời tôi hay không? Đây chính là nghịch lý của Thiên Chúa: “Ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy” (c.25).
SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ
Cùng với Mẹ, mỗi khi tôi thức dậy và cầm chìa khóa chuẩn bị làm việc, tôi dành 1 phút để thưa với Chúa: “Con xin trao ‘chìa khóa đời con’ cho Chúa. Xin Chúa dẫn con đến nơi Người muốn”. Rồi vui tươi đón nhận mọi điều Chúa gửi đến.
CẦU NGUYỆN VỚI MẸ
Lạy Mẹ là Đấng Chỉ Bảo Đàng Lành, xin dạy con biết đặt những kế hoạch riêng vào tay Chúa với tất cả tình yêu và tự do, để cuộc đời con thành một của lễ sống động đẹp lòng Chúa, và để Chúa dẫn dắt con qua từng biến cố hằng ngày. Amen
Lạy Mẹ Maria Vô nhiễm Nguyên tội
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.
—————–o0o——————
August the 30th 2026
THE TWENTY-SECOND SUNDAY IN ORDINARY TIME, YEAR A
(Mt 16,21-27)
(Link to the Gospel: https://bom.so/x3JbwQ)
“Whoever wants to save their life will lose it,
but whoever loses their life for me will find it”
(Mt 16,25)
CONTEMPLATE MARY LIVING THE GOOD NEWS
Everyone normally also wants to make his / her own decision and to arrange life according to his / her own will. Especially in a society where ego and individualism have been emphasized, the young people nowadays are easily accustomed to drawing diagrams themselves, planning and controlling everything according to their personal opinion.
Peter — who had just been praised as blessed and was given by Jesus the “keys of Heavenly Kingdom”— wanted to keep control over his own future and the one of his Master as well, to such an extent that he didn’t accept his Master’s choice of the Cross path for humanity’s redemption: “Never, Lord! This shall never happen to you!” (s.22). But God’s way is different: Completely entrusting Himself to the Father, Jesus renounced His own will and received the path which the Father wished. Humanity was saved from the slavery of sin by Him, not through the victory, but through defeat, death and resurrection (s.21). Jesus’ disciples were explained by Him: “Whoever loses his life for me will find it” (s.25).
The prophet Jeremiah used to be weary while carrying out his mission, since he was unable to withstand the other’s opposition. He had “mistakenly” handed over the “keys of his life” to God, when he “let Him seduce” into becoming a prophet. Then God was reproached by him who said to himself: “I will not mention His word or speak anymore in His name.”[6] But the love triumphed: “His word is in my heart like a fire, a fire shut up in my bones…”,[7] and Jeremiah continued his mission. In the New Testament, due to St. Paul’s intimate union with Jesus, he understood, lived and invited us to “offer your bodies as a living sacrifice”,[8] through our constant daily obedience, as the fittest way to worship God.
From Mary’s youth, Her life had been dedicated to God, on Whom She depended to be decided and guided throughout Her life. When the Angel announced the Annunciation, being astonished but Mary listened, understood and believed that She had been called to cooperate with God Himself. She didn’t ask to see a blueprint for the future, nor did She demand any contract to guarantee Her safety. Mary had confidence, She thus said: “Let it be done to me according to your word.”[9]
Contemplating Mary’s “Yes” Who let God act at His will in Her life, we understand that the entrustment doesn’t deprive us of our freedom, but rather the One on Whom we entirely rely is offered up our freedom, as Jesus integrally entrusted Himself to the Father.
Mary truly became “a living sacrifice, holy and pleasing to God.”[10] We’ve been taught by Her to place our lives on the “altar of life”, by entrusting to God our intentions, worries, choices, dreams, and let Him freely write the story of our lives. Do I dare to open my heart like Mary, to depend on God for realizing His plan in my life? This is God’s paradox: “Whoever loses his life for me will find it” (s.25).
LIVE THE GOOD NEWS WITH MARY
Along with Mary, each time when I get up and hold my keys so as to prepare for work, I take a minute in order to speak to God: “I entrust the ‘keys of my life’ to You. Lead me to anywhere You wish”. Then I joyfully receive everything which I’ll be sent by God.
PRAY TO MARY
O Mary, Who is a Good Guide, teach me to be aware of placing my personal plans in God’s hands with all my love and freedom, so that my life may become a living offering through which God will be pleased, and I may be led by Him through everyday events. Amen.
O Mary conceived without sin,
Pray for us who have recourse to You.
[1] Bài Đọc I, Gr 20,9a
[2] Gr 20,9b
[3] Bài Đọc II, Rm 12,1
[4] Lc 1,38
[5] Rm 12,1
[6] First Reading, Jer 20,9a
[7] Jer 20,9b
[8] Second Reading, Rm 12,1
[9] Lk 1,38
[10] Rm 12,1
