(Ga 10,1-10)
(Đọc toàn bài Phúc Âm: https://bom.so/fpJ5Zg)
“Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào”
(Ga 10,10)
CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:
Thời Chúa Giêsu, những người chăn chiên Do Thái thường quy tụ đàn chiên về một khu ràn chung – có thể là một hang đá hay một khu vực được quây kín, chỉ có một lối ra vào duy nhất. Đêm đến, chính người mục tử nằm ngay nơi cửa ấy để canh giữ đàn chiên. Như thế, người mục tử không chỉ là người chăn dắt, mà còn trở thành “cửa” bảo vệ chiên khỏi thú dữ và kẻ trộm.
Chúa Giêsu đã dùng chính hình ảnh quen thuộc ấy để nói về mình: Người vừa là Cửa Chuồng Chiên, vừa là Mục Tử.[1] Qua cửa để vào ràn, nên chiên được bảo vệ. Qua cửa để ra theo tiếng mục tử, chiên được dẫn đến đồng cỏ xanh tươi, tràn trề sự sống. Cũng vậy, Chúa Giêsu không chỉ dẫn dắt, mà còn lấy chính thân mình làm nơi che chở cho đoàn chiên. Cũng chính Người dẫn ta đến “đồng cỏ” ân sủng: “Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (c.10).
Sự sống dồi dào không mang ý nghĩa lúc nào cũng giàu có, thịnh vượng về vật chất hay sức khỏe thể lý, nhưng quan trọng hơn là Sự Sống thần linh, nhờ được hiệp thông với Thiên Chúa và được tham dự vào sự sống đời sau. Chúa Giêsu nuôi dưỡng chúng ta bằng Lời của Người và bằng chính Mình Máu Người. Người mặc khải tình yêu của Chúa Cha, gìn giữ chúng ta khỏi lầm đường lạc lối, dẫn ta đi qua thập giá đến vinh quang Phục Sinh.
Là Mục Tử nhân lành, Chúa Giêsu không đứng xa đàn chiên, nhưng đi trước, gọi tên từng con. Người hiểu rõ tính yếu đuối, mỏng giòn của “chiên”, và Người đã tự nguyện mang lấy những tội lỗi ấy trên thập giá để cứu độ chúng ta. Vì thế, bước theo Người là bước vào một hành trình vừa đòi hỏi sự hoán cải,[2] vừa chan chứa hy vọng: Nếu ta phải chịu thiệt thòi khi làm điều thiện, chính lúc ấy ta đang bước sát gần hơn với con đường của Chúa Giêsu, vị Mục tử của chúng ta.[3]
Chúa Nhật IV Phục Sinh thường được gọi là Chúa Nhật Chúa Chiên Lành, ngày Giáo Hội dành riêng để cầu nguyện cho có nhiều người dấn thân sống đời thánh hiến: các linh mục, tu sĩ chia sẻ sứ mạng chăn dắt đoàn chiên của Chúa. Đức Thánh Cha Lêô XIV dạy ta biết lắng nghe tiếng Chúa mời gọi sống một cuộc đời viên mãn, trọn vẹn, bằng cách làm sinh hoa kết quả những tài năng của mình[4] và đóng đinh những giới hạn, yếu đuối của mình vào Thập giá vinh quang của Đức Kitô… Mỗi ơn gọi là một hồng ân lớn lao cho Giáo Hội và cho những ai đón nhận với niềm vui.[5] Ước mong các gia đình vun trồng ơn gọi bằng đời sống đạo đức, và quảng đại dâng hiến những người con cháu của họ cho Chúa và Giáo Hội…
Mỗi Kitô hữu cũng được tham dự chức năng Tư tế, Ngôn Sứ và Vương Đế của Chúa Giêsu. Ước mong ta cũng trở nên mục tử tốt lành, là cửa chuồng chiên cho gia đình và những người ta có trách nhiệm. Giáo Hội đã xưng tụng Mẹ Maria là “Cửa Thiên Đàng”, vì qua Mẹ, Chúa Giêsu bước vào thế giới con người, và cũng nhờ Mẹ, nhân loại được bước vào cõi sống với Chúa Giêsu. Suốt đời Mẹ đã trung thành theo Chúa, lắng nghe và làm theo Lời Chúa, nên Mẹ được no thỏa và đầy ân phúc của Chúa. Vì thế, Mẹ là người đầu tiên được hưởng sự sống đời đời cả hồn lẫn xác với Chúa Phục Sinh.
SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:
Cùng với Mẹ, mỗi ngày tôi bước theo Chúa Giêsu, Mục Tử của tôi, qua việc lắng nghe, suy gẫm Lời Chúa và đem ra thực hành.
CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:
Lạy Mẹ Maria, xin giúp con cảm nhận được niềm hạnh phúc vì được Chúa nuôi dưỡng xác hồn con bằng Lời Chúa và Mình Máu Thánh Chúa, để con luôn gắn bó với Người, Chúa Chiên nhân lành của con, ở đời này và cả đời sau.
Lạy Mẹ Maria Vô nhiễm Nguyên tội
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mę.
————-o0o————-
April the 26th 2026
FOURTH SUNDAY OF EASTER, YEAR A
(Jn 10,1-10)
(Read the entire Gospel: https://bom.so/fpJ5Zg)
“I have come that they may have life, and have it to the full”
(Jn 10,10)
CONTEMPLATE MARY LIVING THE GOSPEL
In Jesus’ time, Jewish shepherds often gathered their flocks into a common enclosure – which was perhaps a cave or a sheltered area with merely one entrance – where the shepherd himself would lie in order to guard the flock at night. The shepherd wasn’t thus only a herdsman, but he also became a “gate” for protecting his sheep from wild animals and thieves.
This very familiar image was used by Jesus so as to speak of Himself: Who is both the Gate of the Sheep-fold and the Shepherd.[6] Through the gate for entering the fold, the sheep will be protected. At the shepherd’s voice, the sheep will be guided to leave through the gate into a lush green meadow which is overflowing with life. Likewise, Jesus has not only led, but He also used Himself as a shelter for the flock. It’s Jesus Who guides us to the “pasture” of grace: “I have come that they may have life, and have it to the full” (s. 10).
The abundant life doesn’t mean always being wealthy and prosperous in material possessions or physical health, but divine Life is more important, thanks to communion with God and participation in the afterlife. We’ve been nourished by Jesus with His words and with His own Body and Blood. The Father’s love has been revealed by Him Who protects us from going astray, and leads us through the cross to the glory of the Resurrection.
As a Good Shepherd, Jesus doesn’t stand far from His flock before which He goes and each one of them will be called by name. The “sheep” weakness and fragility are understood by Him Who willingly takes upon Himself these sins on His cross in order to save us. Therefore, following Him is embarking on a journey which both demands our conversion[7] and is suffused with hope: If we have to suffer disadvantages when doing good, it will be at that very moment we’re getting closer to Jesus’ path, our Shepherd.[8]
The Fourth Sunday of Easter is usually called the Good Shepherd Sunday, the one which is reserved by the Church for praying that there will be more people who commit themselves to the consecrated life: priests, religious who share in the mission of shepherding God’s flock. We’re taught by Pope Leo XIV to listen to His call for living a fulfilled and complete life, by making our talents bear fruit[9] and crucifying our limitations and weaknesses on Christ’s glorious cross… Every vocation is a great gift for the Church and for those who receive it with joy.[10] May families cultivate vocations through virtuous lives, and generously offer their children and grandchildren to God and the Church…
Each Christian participates in Jesus’ Priestly, Prophetic and Kingly functions as well. May we also become good shepherds, the gate of the sheep-fold for our families and those to whom we’re responsible. Mary has been proclaimed by the Church as the “Gateway to Heaven,” since through Her, Jesus entered the human beings’ world, and it’s also owing to Her, humanity has entered the realm of life along with Jesus. Throughout Mary’s life, She faithfully followed God to Whom She had listened and Whose words She obeyed, She was hence satisfied and filled with His grace. Therefore, Mary was the first One Who enjoyed eternal life both in soul and body with the Risen Lord.
LIVE THE GOSPEL WITH MARY
Together with Mary, I follow Jesus, my Shepherd, through listening to, meditating on God’s words, and putting them into practice each day.
PRAY TO MARY
O Mary, assist me in perceiving the happiness because my body and soul have been nourished by Jesus with His words and His Body and Blood, so that I may unceasingly be attached to Him, my Good Shepherd, in this life and the afterlife.
O Mary conceived without sin,
Pray for us who have recourse to You.
[1] X. Ga 10,9.11
[2] Bài đọc 1, Cv 2,14a.36-41
[3] X. Bài đọc 2, 1Pr 2,20b-25
[4] X. Mt 25,14-30
[5] X. Sứ điệp về Ngày Ơn Gọi, 2026
[6] Jn 10,9.11
[7] First Reading, Acts 2,14a. 36-41
[8] See: Second Reading, 1 Peter 2,20b-25
[9] Mt 25,14-30
[10] See: Message on the Day of Vocations, 2026
