CÙNG MẸ SỐNG TIN MỪNG – 28.05.2026 –THỨ NĂM TUẦN VIII MÙA THƯỜNG NIÊN

Mc 10,46-52

(Đọc toàn bài Phúc Âm: https://bom.so/OgtuNW)

 “Lạy Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!”
(Mc 10,48)

CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:

Qua nghiên cứu, người ta biết được: không phải vì mất đi thị giác mà các giác quan khác nơi người mù tự nhiên nhạy bén hơn, thính tai hơn những người sáng mắt, nhưng để sinh tồn và di chuyển, người mù bắt buộc phải dựa vào thính giác và xúc giác nhiều hơn bình thường. Quá trình luyện tập này giúp các giác quan khác dần trở nên nhạy bén vượt trội. Với anh mù Bartimê, việc luyện tập lắng nghe còn đưa anh đến việc biết trong đoàn người có mặt ở Giê-ri-khô lúc này có Đức Giêsu Na-za-rét. 

Trong khi những người sáng mắt thời ấy không nhận biết Đức Giêsu Na-za-rét này là “Con vua Đa-vít”, còn anh mù lại xác tín Người chính là “Vị minh quân dòng dõi vua Đa-vít” mà ngôn sứ Isaia nói đến.[1] Vì thế, anh không bỏ lỡ cơ hội khi Đức Giêsu đi ngang qua đời anh. Anh kêu lớn tiếng: “Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!” (c.47).

Người ta quát nạt bảo anh im đi, anh càng chứng tỏ niềm xác tín vào Chúa Giêsu, con của vua Đa-vít. Anh kêu to hơn và nài xin lòng thương xót của Người. Đức Giêsu đã nghe tiếng lòng của anh, Người đứng lại, cho gọi anh tới gần và hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?” – “Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được” (c.51). Anh đã được toại nguyện, và đã  “đi theo Người trên con đường Người đi” (c.52).

 Điều anh đã thấy nơi con người Đức Giêsu đã thúc đẩy anh đi theo Người, mời gọi chúng ta phải tự vấn chính mình: tôi đã “thấy” gì nơi Đức Giêsu? Phải chăng tôi vẫn mù lòa nên tôi chưa theo Người rốt ráo và trọn vẹn? Mỗi khi ta rước Lễ, Chúa Giêsu vẫn âu yếm hỏi ta: “Con muốn ta làm gì cho con?” Hãy lắng nghe Chúa hỏi, cảm nhận tình yêu và ánh mắt trìu mến của Chúa, để thưa lên với Người nỗi khốn khó và sự mù lòa của mình. Có thể ta không nhìn thấy sự thật của vấn đề, hay không muốn đón nhận sự thật đó vì cố chấp, tư lợi, kiêu ngạo…làm ta có định kiến, cũng có khi vì đam mê, dục vọng…

Thánh Phêrô nói rằng: “anh em là giống nòi được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa…”[2] Nhưng ta vẫn thường “ăn xin” lời khen ngợi, “sống nhờ” sự tâng bốc của người đời. Ta giống như đám đông đang theo Chúa nhưng không nhận ra Người có thể biến đổi đời mình.

Khi nghe Chúa gọi, anh Bartimê đã vui mừng đứng phắt dậy, vất bỏ cả áo choàng để đến ngay với Chúa. Cũng thế, ta cần dứt khoát với những gì ta vẫn nương tựa như của cải, địa vị, uy tín, hay sự quyến luyến với những con người, nơi chốn, những công việc làm ta bất an… chắc chắn ta sẽ gặp Chúa và được Chúa ban ơn quá lòng mong ước như anh Bartimê vậy.

Nhờ luôn sống thinh lặng và lắng nghe tiếng Chúa, Mẹ Maria đã nhận ra Chúa đang “đi ngang qua” đời Mẹ, khi sứ thần truyền tin. Mẹ mau mắn và dứt khoát “vứt bỏ” mọi dự tính riêng, để lao mình vào kế hoạch của Chúa. Khi chấp nhận cưu mang Con Thiên Chúa, Mẹ sẵn sàng đối diện với mọi bấp bênh của cuộc sống và cả sự nguy hiểm đến tính mạng vì Người Con mà Mẹ cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần, chứ không phải bởi vị hôn phu Giuse. Tuy nhiên, Mẹ đã không xin Chúa làm gì theo ý Mẹ, nhưng Mẹ “xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.[3] Mẹ chọn nương tựa vào Chúa và chính Chúa đã che chở Mẹ.

SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:

Noi gương Mẹ, tôi kiên trì trong việc cầu nguyện và dứt khoát loại bỏ những gì cản trở tôi gặp gỡ Chúa, thực thi ý Chúa.

CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:

Lạy Mẹ Maria, xin dạy con biết thể hiện đức tin qua hành động như Mẹ, biết chọn Chúa làm chỗ nương tựa và là lẽ sống duy nhất đời con. Amen

Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.

[1] Is 11,1tt.

[2] Bài Đọc I, 1Pr 2,9

[3] Lc 1,38

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *