Mt 15,21-28
(Link bài Phúc Âm: https://bom.so/58Z3wi)
“Này bà, lòng tin của bà mạnh thật!
Bà muốn thế nào sẽ được như vậy”
(Mt 15,28)
CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG
Người Do thái tự hào mình là Dân được Chúa tuyển chọn và tách biệt khỏi các dân tộc khác. Vì thế, họ kỳ thị và coi thường những người ngoại bang, ngoại giáo. Nhưng Thiên Chúa – Đấng đã tạo dựng nên hết thảy các dân tộc – lại không kỳ thị một ai. Qua ngôn sứ Isaia, Người đã hứa cho bất cứ “Người ngoại bang nào gắn bó cùng Đức Chúa… đều được Ta dẫn lên núi thánh.”[1]
Khi nhận biết đường lối công minh của Thiên Chúa, tác giả Thánh vịnh 66 vui mừng ca lên: “Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa, chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài!”.[2] Thánh Phaolô cũng ý thức mình được Thiên Chúa kêu gọi làm Tông đồ cho dân ngoại, để dẫn đưa họ về với Chúa, vì “Khi Thiên Chúa đã ban ơn và kêu gọi, thì Người không hề đổi ý.”[3] Người muốn cho muôn dân đều được hưởng ơn cứu độ.
Thế nhưng, khi đọc bài Tin Mừng, hầu hết chúng ta đều cảm thấy khó hiểu, khi Chúa Giêsu – Đấng là Hiện thân của Lòng Thương Xót – lại cứ im lặng mãi trước sự van xin cầu cứu của một người phụ nữ ngoại giáo, thậm chí Người còn nói: “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con” (c.26). Thực ra, Chúa Giêsu đã dùng lối nói của người Do thái khi phân biệt họ với dân ngoại. Lạ thay! Bà ấy không để tự ái điều khiển, bà chấp nhận ở vị trí thấp kém, nhưng vẫn bám chặt vào lòng thương xót của Chúa và khiêm tốn thưa lại: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống” (c.27).
Hầu như Chúa Giêsu chỉ chờ có thế, và sự im lặng của Chúa cũng chỉ để đưa tới kết quả tốt đẹp này: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy” (c.28). Bà được hưởng quá lòng mong ước: Cả phần “bánh dành cho con cái”, chứ không chỉ những mảnh vụn.
Sự khiêm nhường và lòng tin mạnh mẽ của người phụ nữ này khiến ta liên tưởng đến Đức Maria – người Mẹ tuyệt vời của chúng ta. Điều khác biệt và trổi vượt nơi Mẹ là Mẹ thuộc Dân Do thái, lại được Thiên Chúa tuyển chọn cách riêng để làm mẹ Đấng Cứu Thế. Cũng chính trong sứ mạng cao cả ấy, Mẹ đã nhiều lần trải qua đêm tối trong tâm hồn và sự thinh lặng của Thiên Chúa, khi những khó khăn, thử thách cứ liên tiếp xảy đến trong cuộc đời Mẹ. Ý thức mình chỉ là “nữ tỳ hèn mọn” của Chúa, Mẹ luôn “ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng”[4] để nhận ra Chúa vẫn làm cho mình “biết bao điều cao cả”[5] xuyên qua mọi thử thách. Nhờ luôn xác tín “Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người”[6], Mẹ khiêm tốn lần bước theo chương trình của Chúa từng ngày.
Chúng ta thường muốn Chúa cho biết toàn bộ kế hoạch đời mình. Mẹ Maria dạy ta đừng đòi “cả tấm bánh”, nhưng hãy nhận ra từng “mảnh vụn” ân sủng mỗi ngày, rồi ghi nhớ và suy đi nghĩ lại, để nhận ra rằng những “mảnh vụn” ấy vẫn biểu lộ trọn vẹn tình yêu và sự hiện diện của Chúa, ngay giữa những khó khăn của cuộc sống hằng ngày. Cho dù Người im lặng, hãy khiêm tốn và kiên trì chờ đợi, với trọn niềm phó thác, cậy trông; nhất là “Hãy đến chân bàn thờ” như Mẹ đã dặn,[7] vì “nơi đây sẽ tuôn ra nhiều hồng ân cho mọi người đến cầu xin…”.
SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:
Noi gương Mẹ, tôi xác tín Chúa vẫn lắng nghe tôi mọi nơi mọi lúc, cho dù đôi khi Người “có vẻ” im lặng.
CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:
Lạy Mẹ Maria, xin giúp con luôn vững tin, khiêm tốn lắng nghe và kiên trì chờ đợi giờ Chúa ban ân sủng, vì chắc chắn Chúa sẽ ban điều tốt nhất cho con. Amen.
Lạy Mẹ Maria Vô nhiễm Nguyên tội
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.
————-o0o————-
August the 16th 2026
THE TWENTIETH SUNDAY IN ORDINARY TIME, YEAR A
(Mt 15,21-28)
(Link to the Gospel: https://bom.so/58Z3wi)
“Woman, you have great faith! Your request is granted”
(Mt 15,28)
CONTEMPLATE MARY LIVING THE GOOD NEWS
The Jews had been proud of being God’s chosen People and they were separate from other nations. Therefore, foreigners and pagans were discriminated against and despised by them. But God – the Creator of all nations – didn’t discriminate against anyone. Through Isaiah the prophet, He promised that: “Foreigner who is bound to the Lord … I will bring them to my holy mountain.”[8]
Realizing God’s fair and perspicacious ways, the author of Psalm 66 joyfully sang: “They sing praise to You, they sing the praises of Your name!”.[9] Saint Paul was also conscious that he was called by God to be an Apostle to the Gentiles whom he would lead to God, because “God’s gifts and His call are irrevocable.”[10] He desired that all nations may enjoy the salvation grace.
But when reading the Gospel, most of us feel hard to understand when Jesus – the One Who is Embodiment of Mercy – remained silent before the pleas for help from a Gentile woman, He even said: “It is not right to take the children’s bread and toss it to the dogs” (s.26). In fact, Jesus used the Jewish language while distinguishing them from the Gentiles. How strange! Not allowed to be controlled by the self-esteem, she accepted her lowly position, but she still tightly clung to Jesus’ compassion and humbly replied: “Yes it is, Lord, even the dogs eat the crumbs that fall from their master’s table” (s.27).
Jesus was almost merely waiting for this moment, and His silence served to bring about this positive outcome as well: “Woman, you have great faith! Your request is granted” (s.28). She received more than what she had ever wished for: The entire “children’s bread”, instead of only crumbs.
This woman’s humility and strong faith cause us to think of Mary – Our wonderful Mother. The difference and prominence in Mary are She belonged to the Jewish People, and She was chosen by God in a unique way to be the Savior’s mother. It was also in that noble mission that Mary experienced dark nights in Her heart and God’s silence many times, when difficulties and trials continuously arose in Her life. Being conscious that She was merely God’s “lowly servant”, Mary unceasingly “treasured up all these things and pondered them in Her heart”[11] to recognize that God still had done “so many great things” for Her[12] through all trials. Due to Her incessant conviction that “God has mercy on those who fear Him in every generation”,[13] Mary modestly stepped up while following God’s plan day by day.
We often wish that God will reveal His entire plan for our lives. We were taught by Mary not to demand “the whole loaf of bread”, but to recognize each “fragment” of grace every day, then remember and ponder on it, to recognize that those “fragments” still fully manifest God’s love and presence, even amidst difficulties of daily life. Although He’s silent, let’s be modest and patiently wait, with the integral trust and reliance; especially “Come to the altar foot” as Mary recommended,[14] since “from here much grace will flow for everyone who comes to beseech…”.
LIVE THE GOOD NEWS WITH MARY
Following Mary’s example, I’m convinced that God remains listening to me everywhere and at all times, even though He sometimes “seems” to be silent.
PRAY TO MARY
O Mary, help me to be always steadfast in faith, to modestly listen and persistently wait for the hour when I will be bestowed grace by God, for it’s certainly that He will give what is the best to me. Amen.
O Mary conceived without sin,
Pray for us who have recourse to You.
[1] Bài Đọc I, Is 56,7
[2] Đáp ca, Tv 66,4
[3] Bài Đọc II, Rm 11,29
[4] Lc 2,19.51
[5] Bài ca Magnificat
[6] Nt.
[8] First Reading, Is 56,7
[9] Responsorial Psalm, Ps 66,4
[10] Second Reading, Rm 11,29
[11] Lk 2,19, 51
[12] the Magnificat canticle
[13] id
