Mt 20,1-16a
(Đọc toàn bài Phúc Âm: https://bom.so/w8jGow)
“Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho!”
(Mt 20,4.7)
CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG
Trong thế giới của chúng ta, công bằng thường được nhìn theo một cách khá rõ ràng: làm nhiều thì hưởng nhiều, đóng góp nhiều thì được ghi nhận nhiều. Người làm lâu năm thường có những quyền lợi mà người mới chưa có; người mới bắt đầu thường phải học hỏi, thử việc và chứng tỏ khả năng trước khi được giao những trách nhiệm lớn hơn.
Thế nhưng, dụ ngôn hôm nay đưa chúng ta đến một cách nhìn khác của Ông chủ Vườn Nho. Thay vì theo dõi thợ làm việc thế nào, hầu như ông chỉ quan tâm nhìn đồng hồ để liên tục đi ra tìm những người còn đứng ở ngoài, để mời họ vào vườn nho. Từ tảng sáng, đến giờ thứ ba, giờ thứ sáu, giờ thứ chín, rồi tận giờ thứ mười một, ông cứ miệt mài đi tìm hết nhóm này đến nhóm khác, không loại trừ người nào, kể cả những người không ai muốn thuê.
Với ông, có lẽ việc tìm thấy họ là niềm vui của ông. Ông không quan tâm họ có làm được việc hay lười biếng, miễn là họ chịu bước vào vườn nho, vì ông không muốn để họ bị đứng không ở ngoài. Ông không ngừng lặp đi lặp lại: “Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho” (cc.4.7). Thế là những người vốn bị bỏ quên nay được bước vào vườn nho, được có một chỗ làm việc bên cạnh những người khác.
Thiên Chúa vẫn đi tìm chúng ta như thế và đó chính là bản chất sâu xa của tấm lòng Thiên Chúa dành cho con người. Người muốn mọi người được hưởng phúc ở trong vườn nho của Người: “Cả con nữa, hãy đi vào vườn nho.” Trong vườn nho ấy, người đến trước không có lý do để khinh thường người đến sau. Người đến sau cũng không cần mặc cảm vì mình vào muộn. Hạnh phúc Nước Trời là một ân ban hơn là một sự trả công hay phần thưởng. Thế nhưng, những người vào làm từ sáng sớm đã không vui khi so sánh công trạng của mình với người khác. Họ ganh tỵ và thiếu cảm thông. Họ không đứng cùng góc nhìn và không cùng nhịp đập với trái tim của ông chủ. Dù đứng trong vườn nho, nhưng tâm họ lại ở ngoài.
Khi đến giờ cứu độ, Thiên Chúa đã gọi Đức Maria bằng một lời mời rất riêng. Mẹ đã bước vào vườn nho của Chúa. Khi nghe tin bà Ê-li-sa-bét cũng được Chúa đoái thương, Mẹ vội vã đến thăm và chung vui với chị. Tại Cana, Mẹ cũng không đứng ngoài nỗi khó khăn của gia chủ. Mẹ quan tâm và lên tiếng chuyển cầu. Mẹ cũng đi tìm và mời người ta vào làm việc cho Chúa: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo.”[1]
Hôm nay, Mẹ dạy chúng ta tiếp nối công việc của Chúa, là đi ra khỏi những bận tâm của mình, để tìm gặp những người đang đứng ngoài cộng đoàn vì mặc cảm, hoặc không được ai đón nhận, có người từng thất bại nên ngại ngùng không dám bước vào, hoặc nghĩ rằng mình chẳng có gì để đóng góp…Chính sự quan tâm của chúng ta sẽ giúp họ ý thức được rằng họ cũng có một chỗ trong vườn nho của Chúa. Khi ấy, chúng ta không chỉ làm việc trong vườn nho, nhưng còn biết giúp người khác bước vào vườn nho của Chúa và trở thành “môn đệ thừa sai – là ánh sáng thế gian”[2].
SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:
Noi gương Mẹ, tôi học cách nhạy bén để nhận ra ai là người đang đứng bên lề trong gia đình, trong cộng đoàn hoặc nơi mình sống, để quan tâm đến người ấy nhiều hơn, giúp họ hòa nhập vào cộng đồng.
CẦU NGUYỆN VỚI MẸ
Lạy Mẹ Maria, xin cho con có một trái tim rộng mở như Mẹ, biết chân thành chia vui với niềm vui của người khác, biết tôn trọng phần việc riêng của mỗi người và nhất là biết mở một chỗ cho những ai đang đứng bên lề cuộc sống. Xin giúp con trở thành lời mời dịu dàng của Chúa, để nhiều người vui mừng bước vào “vườn nho” của Chúa. Amen
Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.
v
[1] Ga 2,5
[2] https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/moi-kito-huu-la-mot-mon-de-thua-sai–anh-em-la-anh-sang-the-gian-mt-514
