CÙNG MẸ SỐNG TIN MỪNG – 03.03.25 – THỨ HAI TUẦN VIII THƯỜNG NIÊN

03.03.25 – THỨ HAI TUẦN VIII THƯỜNG NIÊN

Mc 10,17-27

“Anh chỉ thiếu có một điều…” (Mc 10,21)

[read more]

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
Khi ấy, Đức Giê-su vừa lên đường, thì có một người chạy đến, quỳ xuống trước mặt Người và hỏi : “Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp ?” Đức Giê-su đáp : “Sao anh nói tôi là nhân lành ? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa. Hẳn anh biết các điều răn : Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ.” Anh ta nói : “Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ.” Đức Giê-su đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta : “Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.
Đức Giê-su rảo mắt nhìn chung quanh, rồi nói với các môn đệ : “Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao !” Nghe Người nói thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng Người lại tiếp : “Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao ! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.” Các ông lại càng sửng sốt hơn nữa và nói với nhau : “Thế thì ai có thể được cứu ?” Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói : “Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được.”
[/read]

CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG:

Một cậu bé thích học võ judo. Tuy nhiên, cậu đã bị mất cánh tay trái do một tai nạn từ lúc 10 tuổi. Vị võ sư người Nhật nói rằng cậu chỉ cần học một thế võ duy nhất mà thôi. Tin tưởng ở thầy, cậu bé siêng năng tập luyện. Nhiều tháng sau, sư phụ cho cậu tham dự một cuộc thi judo. Cậu bé dễ dàng chiến thắng nhiều đối thủ cao lớn hơn mình và đoạt giải vô địch, đến nỗi chính cậu cũng hết sức ngạc nhiên. Trên đường về, cậu thu hết can đảm hỏi thầy: “Thưa thầy, làm sao con có thể trở thành vô địch chỉ với một thế võ như thế?” Thầy đáp: “Vì thế võ thầy dạy cho con là một trong những cú đánh hiểm và hiệu quả nhất của môn võ này, và cách duy nhất mà đối thủ của con có thể phá được thế võ đó là họ phải giữ chặt cánh tay trái của con lại.” Cậu bé tiếp: “Mà con lại không có tay trái.”[1]

Thiếu đi cánh tay trái là một mất mát lớn đối với cậu bé, nhưng người thầy đã dạy cho em tận dụng điểm yếu đó để trở nên lợi thế của chính em. Trong khi đó, những người khác nghĩ mình có lợi thế hơn em lại rơi vào sự mất cảnh giác dẫn đến thất bại. Với cái nhìn “chuyên nghiệp”, Thầy Giêsu đã nhìn thấy nơi người thanh niên “giàu có” đang đi tìm “sự sống đời đời” mối nguy hiểm từ chính những gì anh đang sở hữu. Đó không chỉ là của cải vật chất, mà còn là những “công đức” và nhân đức anh đã luyện tập được “từ thở nhỏ”. Có thể nói: anh đã quá đầy đủ cả vật chất lẫn tinh thần. Thế nhưng, anh vẫn cảm thấy còn thiếu một điều gì khác. Và anh tìm đến với Chúa Giêsu.

Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi” (c.21). Chúa Giêsu đã chỉ cho anh cái “lợi thế” của sự thiếu thốn vật chất, vì “đồng tiền liền khúc ruột”. Hãy bán, hãy cho hết đi, để anh không còn chỗ cậy dựa nào khác ngoài Đấng mà anh “đi theo”, chính Người cũng “không có nơi gối đầu”  nào khác ngoài Chúa Cha.

Chúa Giêsu chính là Kho Báu vô tận, là sự khôn ngoan của Thiên Chúa, Đấng có Lời ban sự sống đời đời. Theo Người, lắng nghe và thực hành lối sống của Người, anh sẽ được hạnh phúc ngay đời này và cả sự sống đời đời. Thế nhưng, anh đã tiếc, không dám đánh đổi, nên anh chẳng bao giờ có được Kho Báu như anh mong ước.

Trở nên nghèo khó luôn là con đường chẳng mấy ai theo, nhất là với con người thời đại hôm nay. Ai cũng muốn thu góp nhiều tiền bạc của cải, và tìm mọi cách “làm giàu” kiến thức và kinh nghiệm về cuộc sống. Những điều đó không xấu, nhưng chúng có nguy cơ làm chúng ta tự mãn mình không còn thiếu điều gì nữa, không thấy mình cần đến Chúa và tha nhân, quên đi mục đích tối hậu của cuộc đời ! Đó chính là mối nguy hiểm lớn nhất cho sự sống đời đời của ta.

Trong buổi Truyền Tin, Đức Maria đã được Sứ thần chào kính là “Đấng đầy ân sủng”[2]. Nhưng lòng Mẹ vẫn luôn khao khát “một điều”, đó là thánh ý Chúa. Mẹ sẵn sàng “buông” khỏi tầm tay mọi dự tính đẹp nhất trong đời mình để thực thi ý Chúa, cho dù sau tiếng “Xin Vâng”, Mẹ có thể bị mọi người hiểu lầm, thậm chí có thể mất cả mạng sống… Nhưng Chúa Giêsu chính là Kho Báu của Mẹ. Mẹ đã trở nên mạch suối tuôn tràn mọi ơn phúc. Qua đôi tay Mẹ, mọi phúc lành của Chúa đã tuôn đổ trên tất cả chúng ta.[3]

SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:

Noi gương Mẹ, tôi năng cầu nguyện để nhận biết ý Chúa, sẵn sàng thay đổi cách nghĩ, cách làm việc và cả cuộc sống theo ý Chúa.

CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:

Lạy Mẹ Maria, xin giúp con biết nỗ lực làm việc và trau dồi bản thân, nhưng đừng cậy dựa vào của cải hay kiến thức có được, mà luôn ở tư thế tay không trước mặt Chúa. Nhờ đó, con biết khao khát Chúa là chính sự thánh thiện và sự sống đời đời của con. Amen

Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.

[1] X. https://momo.vn/blog/5-cau-chuyen-truyen-cam-hung-hay-nhat-de-ta-song-tot-hon-moi-ngay-c117dt115

[2] Lc 1,28

[3] X. https://gdanhducmebanon.org/gioi-thieu-ve-anh-duc-me/

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *