(Đọc toàn bài Phúc Âm: https://bom.so/2V4NVC)
“Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ
lại trở nên đá tảng góc tường…”
(Mt 21,42b)
CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG
Tổ phụ Giacob có 12 người con, riêng Giuse được cha cưng chiều nên bị các anh ghen ghét. Thế rồi khi cha sai Giuse đi thăm các anh ở ngoài đồng, họ đã bắt lấy Giuse và bán cho người nước ngoài.[1] Giuse bị đem qua Ai-cập, làm nô lệ, rồi bị tù oan ức. Nhưng Thiên Chúa đã dẫn dắt để Giuse được cất nhắc làm tể tướng Ai-cập. Khi cả xứ lâm cảnh đói kém, các anh của Giuse đến Ai-cập mua lúa. Giuse nhận ra các anh và tỏ mình cho họ. Các anh sợ Giuse trả thù, nhưng Giuse đã nhìn ra kế hoạch của Thiên Chúa trên cuộc đời mình, nên không hề oán giận các anh: “Các anh đã định làm điều ác cho tôi, nhưng Thiên Chúa lại định cho nó thành điều tốt, để thực hiện điều xảy ra hôm nay, là cứu sống một dân đông đảo…”[2]
Giuse là hình ảnh tiên báo về Chúa Giêsu, trong thân phận một con người, Người cũng bị “anh em Do thái của mình” đố kỵ, loại trừ và thủ tiêu. Chúa Giêsu đã nói trước câu chuyện của chính Người qua dụ ngôn các tá điền sát nhân, trong đó các thượng tế, các kỳ mục Do Thái, là những người “canh tác vườn nho” của Thiên Chúa. Vì lòng tham bất chính, họ đã không trả cho Thiên Chúa những hoa lợi mà Chúa có quyền chờ đợi, trái lại, còn giết chết Con Duy Nhất của Người. Sự ganh tỵ và lòng tham vô độ thường dẫn đến kết quả đáng buồn là “ác giả ác báo…”. Thế nhưng, “Cha chạy đua với tội lỗi chúng con. Tội lỗi càng cao, tình yêu và ân sủng Cha lại càng chan chứa”[3]. Chính khi họ kết án Chúa Giêsu, thì cũng là lúc Thiên Chúa thực hiện trọn vẹn kế hoạch cứu độ của Người. Chúa Giêsu là “Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường” (c.42) để nối kết dân Do Thái và dân ngoại thành một dân duy nhất là Giáo Hội.
Mỗi người chúng ta được Thiên Chúa sinh ra và có một chỗ đứng trong lịch sử cứu độ của Người. Người không cần ta làm những việc to lớn cho bằng khiêm tốn để cho Người sử dụng con người thật của ta, trong kế hoạch cứu độ vĩ đại của Người.
Bất cứ một trường học, công ty hay cơ quan nào cũng phải có cấp lãnh đạo tổng thể, nhưng cũng không thể thiếu vắng sự phục vụ của những người làm việc âm thầm, như dinh dưỡng, lao công, bảo vệ, nhân viên vệ sinh… Một gia đình thiếu vắng người nội trợ, sẽ trở nên bừa bộn và xáo trộn mọi thứ… Thế nhưng, nhiều người chồng cứ cậy mình làm ra tiền mà xem thường “công việc không tên” của vợ, hoặc cả vợ chồng đi làm để bà ở nhà chăm cháu với hết mọi việc “ăn theo”, mà chẳng quan tâm đến công lao và sức khoẻ của bà…
Ý thức mình là “nữ tỳ của Chúa”,[4] Mẹ Maria luôn tôn trọng mọi người: Mẹ quan tâm đến người chị họ già nua son sẻ và sẵn sàng phục vụ chị như một nữ tỳ khi chị sắp sinh[5]; Mẹ đón nhận các mục đồng đơn sơ chất phác, kính trọng các cụ già nơi đền thờ và lắng nghe điều các cụ nói về Con của Mẹ[6]… Mỗi lần hiện ra trong thế giới, Mẹ cũng thường chọn những người khiêm nhường, và tin tưởng trao phó cho họ những sứ mạng cao cả, như Sơ Catherine Labouré (1830), cô bé Bernadette (1858), ba trẻ tại Fatima (1917)…
SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:
Noi gương Mẹ, tôi quan tâm đến những người làm việc âm thầm, người đau yếu, neo đơn, ít được gia đình và xã hội tôn trọng…
CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:
Lạy Mẹ Maria, xin dạy con biết nhìn nhận và tôn trọng phẩm giá của hết mọi người quanh con, đặc biệt những người đau yếu, bị quên lãng, xem thường…để giúp họ cảm nhận tình thương của Chúa. Amen
Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.
[1] X. Bài Đọc I, St 37,3-28
[2] St 50,20
[3] Tgm Giuse Nguyễn năng, cầu nguyện với Phúc Âm hằng ngày, trang 88
[4] Lc 1,38
[5] Lc 1,56
[6] X. Lc 2,16-20.34-38