Mt 14,13-21
(Đọc toàn bài Phúc Âm: https://bom.so/8DYHK9)
“Chính anh em hãy cho họ ăn”
(Mt 14,16)n
CHIÊM NGẮM MẸ SỐNG TIN MỪNG
Kinh thánh nhiều lần nói Chúa Giêsu chạnh lòng thương, khi Người nhìn thấy đám đông những người nghèo khổ, đói rách, bệnh tật, bơ vơ… Chúa đã dành cho họ sự an ủi, dạy dỗ, chỉ bảo và chữa lành…
Ngược lại, các môn đệ – những người “đi theo Chúa” khi thấy những người đói khổ, thay vì tìm cách xoa dịu cơn đói của họ, các ông lại viện cớ: nơi hoang vắng, trời đã muộn, bánh quá ít, người quá đông… rồi chọn giải pháp rất hợp lý: “Xin Thầy giải tán họ” (c.15). Nhưng điều bất ngờ là Chúa Giêsu lại giao nhiệm vụ này cho các môn đệ: “Chính anh em hãy cho họ ăn” (c.16). Người muốn các ông nhận ra trách nhiệm của mình giữa cộng đồng nhân loại, nhất là “Tấm Bánh Hằng Sống” đang ở trước mặt các ông, nên “họ không cần phải đi đâu cả” (c.16), chỉ cần các môn đệ biết chạnh lòng thương và tin tưởng cộng tác với Đức Giêsu, thì các ông sẽ chu toàn sứ vụ của người “môn đệ thừa sai”.
Vào thế kỷ 17 tại Pháp, Thánh Vinh Sơn Phaolô, được mệnh danh là “cha của kẻ nghèo”, sau nhiều lần trải nghiệm sự bất lực trước đám đông người đói khổ cả vật chất lẫn tinh thần, đã thừa nhận đó là nỗi đau lớn của ngài. Nhưng ngài luôn dạy các con cái thiêng liêng: “Chúng ta hãy phó thác vào Chúa Quan Phòng, Người sẽ biết rõ làm thế nào cung cấp những gì chúng ta cần.”
Khi sứ thần truyền tin, Đức Maria đã không dựa vào những dự tính cá nhân của mình để cân nhắc lợi hại rồi lại lo lắng, nhưng Mẹ quan tâm đến kế hoạch của Thiên Chúa và niềm khao khát ơn cứu độ của cả nhân loại. Mẹ sẵn sàng cộng tác với Chúa, bằng cách quảng đại dâng hết “phận nữ tỳ hèn mọn” của mình, mọi khả năng và ý chí, để Chúa hướng dẫn cuộc đời Mẹ theo ý Người. Mẹ không lấn bước Chúa Quan Phòng, nhưng hoàn toàn để Người dẫn dắt, và Chúa đã thực hiện nơi Mẹ “biết bao điều cao cả.”
Từ lời “Xin vâng” ấy cho đến suốt cuộc đời, Mẹ Maria chỉ dõi mắt theo Chúa và cùng Chúa hướng nhìn nhân loại đau khổ, để cùng chạnh lòng thương với Người. Vì thế, ta mới xác tín vào lời kinh dịu ngọt này: “Xưa nay chưa từng nghe có người nào chạy đến cùng Ðức Mẹ, xin bầu chữa cứu giúp mà Ðức Mẹ từ bỏ chẳng nhận lời…” Không chỉ dâng bản thân mình, dưới chân thập giá, Mẹ còn dâng chính Người Con Yêu Dấu cho Thiên Chúa để cả nhân loại được no thỏa ơn cứu độ.
“Chính con hãy cho họ ăn”. Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta ra khỏi những bận tâm về bản thân để hướng tới tha nhân. Khi nhiều người quanh ta vẫn đang “đói” cơm bánh, tri thức, sự tôn trọng, tình thương, công lý…, chúng ta cũng từng cảm thấy bất lực trước những nhu cầu ấy. Chính đức tin, sự can đảm và quảng đại của Mẹ Maria khích lệ ta dám tin rằng Chúa có thể làm nhiều điều lớn lao từ những đóng góp nhỏ bé của mình.
Chúng ta thường muốn thấy kết quả rồi mới dấn thân, và biết chắc sẽ thành công thì mới cho đi. Nghĩ như thế là đi trước Chúa Quan Phòng. Mẹ Maria dạy ta đừng tính toán, nhưng hãy đếm xem Chúa đã cho ta những “bánh” gì: Thời giờ, sức khỏe, tài chính, năng khiếu riêng, lời nói an ủi, khích lệ, ánh mắt cảm thông… Đôi khi, sự hiện diện trong thinh lặng của ta cũng đủ làm ấm lòng người cô đơn, tuyệt vọng.
SỐNG TIN MỪNG VỚI MẸ:
Noi gương Mẹ, tôi dâng lên Chúa những khả năng Chúa ban, và nhiệt thành phục vụ mọi người.
CẦU NGUYỆN VỚI MẸ:
Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội, con xin thuộc về Mẹ, để được thuộc về Chúa trọn vẹn hơn. Xin uốn nắn trái tim con, để con biết chạnh thương và quảng đại đáp ứng những nhu cầu của tha nhân, với lòng khiêm nhường và tín thác vào sự quan phòng của Chúa, để sự hiện diện âm thầm của con đem lại niềm vui và bình an cho mọi người xung quanh. Amen.
Lạy Mẹ Maria Vô nhiễm Nguyên tội
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.
—————o0o—————-
August the 2nd 2026
THE EIGHTEENTH SUNDAY IN ORDINARY TIME, YEAR A
(Mt 14,13-21)
“You give them something to eat”
(Mt 14,16)
CONTEMPLATE MARY LIVING THE GOOD NEWS
Jesus’ compassion was spoken in the Bible many times, when seeing crowds of the poor, hungry, diseased and desolate people… He gave His comfort, instruction, guidance and healing to them…
In contrast, when the disciples – those who “had followed Jesus” – saw the poverty-striken people, instead of trying to alleviate their hunger, they would allege reasons: This place was deserted, it was late, there were too little breads, it was crowded… then they chose a very logical solution: “Send the crowds away” (s.15). But this task was surprisingly entrusted to the disciples by Jesus: “You give them something to eat” (s.16). He wished them to recognize their responsibility within the human community, especially the “Bread of Life” That is in front of them, hence “They do not need to go away” (s.16), all the disciples needed to do were being aware of having the compassion and of trusting in Him, then they would fulfill their mission as “missionary disciples”.
In the 17th century in France, Saint Vincent de Paul, who had been known as the “father of the poor”, after repeatedly experiencing his helplessness in the face of crowds who were enduring both material and spiritual sufferings, acknowledged that these ones had been his great pain. But his spiritual children were always taught by him: “Let’s entrust ourselves to Divine Providence; He will know clearly how to provide for our needs.”
When the angel said the annunciation, Mary didn’t base it on Her own personal intentions so as to weigh the pros and costs and then She would worry, but She cared about God’s plan and all mankind’s craving for salvation. She was ready to cooperate with God, by generously offering up Her condition of a “lowly servant”, Her whole abilities and will, so that God would guide Her life according to His will. Mary didn’t encroach upon Divine Providence, but She completely allowed God to lead Her, and He has done “great things” for Her.
From that “Yes” until the rest of Mary’s life, She merely kept Her eyes on God and looked at the suffering humanity together with Him Whose compassion She felt. Therefore, we’re convinced by this sweet prayer: “Never was it known that anyone who fled to Thy protection was left unaided...”Not only did Mary offer Herself, but at the crossfoot, She also offered Her Beloved Son to God, so that all humanity might be satisfied with the salvation grace.
“You give them something to eat”. Through today’s Gospel, we’re invited to move beyond our own concerns and to direct others. When many people around us are still “hungry” with food, knowledge, respect, love, justice…, we too have felt powerless before these needs. It’s really by Mary’s faith, courage and generosity, we’re encouraged for daring to believe that God can do many great things from our small contributions.
We often want to see results before committing ourselves, and we give away something none but the success of which we’re certain. Such thought is going ahead of Divine Providence. We’ve been taught by Mary not to calculate, but let’s count which “bread” we’ve been given by God: Time, health, finances, talents, comfort and encouragement words, sympathetic gazes… Our silent presence is sometimes enough for warming the lonely and despairing people’s hearts.
LIVE THE GOOD NEWS WITH MARY
Following Mary’s example, I offer to God the abilities which I’ve been granted by Him, and I serve everyone with zeal.
PRAY TO MARY
O Immaculate Mary, let me belong to You, so that I may belong to God more integrally. Mould my heart so that I’ll be aware of having pity and of generously meeting the others’ needs, with the humility and trust in God’s providence, my quiet presence may consequently bring joy and peace to those who are around me. Amen.
O Mary conceived without sin,
Pray for us who have recourse to You.
