fbpx

CÙNG MẸ SỐNG TIN MỪNG – THỨ HAI TUẦN XXXIV THƯỜNG NIÊN

23.11.2020 – THỨ HAI TUẦN XXXIV TN
Lc 21,1-4
“Tất cả những người kia đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ, mà bỏ vào dâng cúng…” (Lc 21,4)


Chiêm ngắm Mẹ sống Tin Mừng:
Cơn bão lũ kỷ lục tại miền Trung vừa qua để lại những tổn thất nặng nề, nhưng đồng thời cũng làm sáng lên những nghĩa cử bác ái, những tấm lòng cảm thông chia sẻ với những anh chị em đang phải hứng chịu những đau thương mất mát trong lúc này. Đặc biệt, có những đóng góp có vẻ khá khiêm tốn, nhưng lại đến từ những tấm lòng rất đáng trân trọng, như cô lao công chạy theo đoàn cứu trợ xin góp 200.000 đồng, có cụ già gửi 1 thùng mì, hoặc như chú xe ôm gửi 2 triệu đồng mà chẳng cần ghi tên người đóng góp… làm cho cộng đồng mạng xúc động không ít.

Hơn 2000 năm trước, Chúa Giêsu cũng đã từng xúc động trước sự quảng đại của một bà góa nghèo khi bà rón rén bỏ hai đồng tiền kẽm” vào thùng tiền dâng cúng tại Đền thờ. Thánh sử Mác-cô còn chú thích hai đồng tiền kẽm ấy trị giá một phần tư đồng xu Rô-ma.”[1] Điều làm cho Chúa xúc động hơn cả, đó là vì bà đã yêu mến Thiên Chúa hơn cả mạng sống của bản thân, bởi lẽ hai đồng tiền kẽm ít ỏi ấy lại là “tất cả những gì bà có để nuôi sống mình.” (c.4)

Quả thật, nếu đem so sánh số tiền của bà góa ấy, với xâu tiền kêu loảng xoảng của những người giàu bỏ vào thùng dâng cúng, thì chẳng đáng kể chi. Tuy nhiên, Chúa Giêsu không nhìn chúng ta theo tiêu chuẩn số lượng hay mẫu mã bên ngoài, nhưng dựa trên đức tin và sự quảng đại của ta. Người biết rõ “tất cả những người kia đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ, mà bỏ vào dâng cúng”. Nếu so sánh đức tin và sự phó thác vào Chúa, thì chắc chắn họ không dám dâng cho Chúa “tất cả những gì họ có” như bà góa này.

Chúng ta cũng thường nói: “giá mà Chúa cho tôi giàu có, tôi sẽ làm những việc bác ái này, sẽ giúp đỡ người nọ…” hay “nếu Chúa cho con trúng số, con sẽ dâng vào nhà Chúa bao nhiêu phần trăm” v.v… Quả thật, nếu Chúa cần đến những đóng góp đó của ta, chắc hẳn Chúa đã sớm cho ta giàu có hoặc trúng số, để Chúa có được những điều ta hứa rồi! Cũng có người đi dự Thánh Lễ Chúa Nhật nào cũng có thói quen tốt là bỏ tiền “lắc giỏ”, nhưng nếu hôm nào quên đem theo tiền, thì lại cảm thấy ngại với mọi người xung quanh. Hóa ra, chúng ta vẫn cứ sống cho người khác thấy, mà quên rằng Thiên Chúa vẫn luôn nhìn thấu mọi tâm tư và ước muốn của ta. Chúa chỉ cần tấm lòng của ta, cả khi ta ở vào tình trạng túng thiếu như bà góa, nhưng vẫn dám tin tưởng và phó thác, quảng đại dâng hiến những gì ta có trong khả năng ít ỏi của mình.

Là một trong số những người nghèo của Thiên Chúa, Mẹ Maria luôn ý thức mình không có tiền dư bạc thừa, không có nhà cao cửa rộng, không có quyền uy danh giá nào. Mẹ chỉ là một thụ tạo bé nhỏ, chỉ có “hai đồng tiền kẽm” thôi. Nhưng với tất cả lòng yêu mến, Mẹ đã dâng hiến tất cả “một phần tư đồng xu Rôma” ấy là linh hồn, thân xác và mọi quan năng để thực hiện chương trình của Thiên Chúa: Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.”[2]

Chính tình yêu và sự dâng hiến trọn vẹn ấy đã làm cho Mẹ trở nên đẹp lòng Thiên Chúa và “đầy ơn phúc”. Mẹ vui mừng và hãnh diện “vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi” và “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả.[3]

Sống Tin Mừng với Mẹ:
Noi gương Mẹ, tôi

  • Sống dưới cái nhìn của Chúa và quảng đại với tha nhân.
  • Làm mọi việc với tinh thần trách nhiệm.

Cầu nguyện với Mẹ:
Lạy Mẹ Maria, xin dạy con biết khiêm tốn nhìn nhận những gì con có được là do Chúa ban và sẵn sàng dâng hiến như Mẹ, để làm theo ý Chúa. Xin cho con luôn ý thức sống dưới cái nhìn đầy yêu thương của Chúa, và biết đóng góp phần nhỏ bé của mình để thực hiện công trình lớn lao của Chúa. Amen

Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên tội,
Xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ.


(Đọc toàn bài Phúc Âm: https://www.facebook.com/madala.maria.9/posts/766152487581268)

[1] Mc 12,42
[2] Lc 1,38
[3] Kinh Magnificat

-Biên tập: Gia đình Ảnh Đức Mẹ Ban Ơn-

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *